Sáng sớm hôm sau, tôi tỉnh dậy trong vòng tay anh.
Tôi xấu hổ nhìn anh một cái, anh vẫn chưa tỉnh.
May quá.
Tối qua tôi cũng không biết làm sao lại xích lại gần như vậy nữa.
Tôi rón rén thoát khỏi vòng tay anh, thu dọn một chút rồi ra khỏi nhà.
Hôm nay Quý Vân Phàm về nước, tôi đi đón gió tẩy trần cho anh ấy.
Anh ấy thấy tôi thì đặc biệt vui vẻ, còn mang theo quà cho tôi nữa.
Tôi nhớ anh ấy thích ăn cay, nên đưa anh ấy đến một tiệm lẩu khá nổi tiếng.
"Không phải anh dự định phát triển lâu dài ở bên đó sao, sao tự dưng lại muốn về nước vậy?"
"Nhận một dự án lớn, cho nên về nước một thời gian."
Quý Vân Phàm chu đáo đẩy món ăn tôi thích tới trước mặt tôi.
Chúng tôi giao lưu cho nhau nghe về tình hình gần đây của đối phương.
Tôi cũng không hề nói lý do vì sao mình lại trở về nước.
Một cuộc giao dịch làm kẻ đóng thế, nói ra quá mất mặt.
Gặp người quen vui vẻ nên tôi cùng anh ấy uống hai ly rượu.
Trời tối rồi, Quý Vân Phàm không yên tâm để tôi về một mình, một mực khăng khăng đòi đưa tôi về.
Đến dưới lầu, anh ấy vỗ vỗ vai tôi.
"Tuy cô uống không nhiều, nhưng lúc về vẫn nên uống chút nước mật ong đi, kẻo ngày mai lại khó chịu."
"Được, cảm ơn anh."
Chiếc taxi rời đi, tôi nhìn căn hộ trước mắt, khẽ thở dài.
Mỗi lần dính dáng đến Phó Diên, đều không thoát khỏi Trình Y Y.
Đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật sự rất đáng buồn.
Chợt, từ trong hành lang lao ra một bóng người.
Phó Diên quần áo xộc xệch, vội vàng đi về phía bãi xe.
Vừa mở cửa xe ra, nhìn thấy tôi, anh liền hầm hầm tức giận đóng sầm lại, đi thẳng về phía tôi.
Cách một khoảng xa, tôi cũng có thể cảm nhận được sự tức giận của đối phương.
Tôi theo bản năng muốn lùi lại, đã bị anh túm lấy.
"Em chạy đi đâu vậy, có biết anh gọi cho em bao nhiêu cuộc điện thoại không?"
Phó Diên nhíu chặt mày, lực đạo trên tay kéo khiến tôi phát đau.
"Điện thoại tắt âm rồi, em chỉ là đi ăn một bữa cơm với bạn thôi."
"Người bạn nào?"
"Quý Vân Phàm, anh đã từng gặp rồi đó."
"Tại sao không nói với anh một tiếng? Em có biết anh lo lắng nhường nào..."
Anh đột ngột dừng lại, hít sâu một hơi để bình phục cảm xúc.
Tôi biết, có lẽ anh lo lắng tôi bỏ đi mất, không tìm được cô dâu thay thế sẽ gây rắc rối cho anh.
Tôi rũ mắt xuống, giãy giụa một chút.
"Em biết rồi, lần sau sẽ nói với anh, anh mau buông em ra đi."
Phó Diên không buông tay, khăng khăng kéo tôi lên lầu.
Bước qua cửa, tôi mặt không biểu tình muốn đi về phòng, anh liền chặn lại không cho.
"Sáng sớm đã đi ra ngoài, chơi đùa với cậu ta cả một ngày trời, vui lắm sao? Các người đã nói chuyện gì?"
"Liên quan gì đến anh?"
"Anh là vị hôn phu của em, em nói xem?"
Anh nghiến răng nghiến lợi.
Có lẽ do uống chút rượu, lá gan cũng lớn hơn.
Tôi bực tức phản bác anh:
"Dù sao thì cũng là giả dối cả."
Tôi vòng qua anh, muốn về phòng nghỉ ngơi.
Đột nhiên anh đưa tay ra, vô cùng khó chịu ép tôi dựa vào tường.
"Sao nào, đi gặp cậu ta xong thì bắt đầu mất kiên nhẫn với anh à?"
Phó Diên rũ mắt chằm chằm nhìn tôi, trong ánh mắt mang theo một cỗ phẫn nộ.
Tôi không hiểu nổi, tôi lại không phải Trình Y Y, tại sao anh phải để tâm đến mức này cơ chứ?
Tôi đã không còn tự trọng rồi, không muốn đánh mất luôn cả sự tự do nữa.
Giãy giụa một chút, anh liền dán chặt lồng ngực tới, gông cùm tôi trong vòng tay anh.
"Phó Diên, anh như vậy khiến em rất ghét!"
"Ghét?"
Anh híp mắt lại, cười lạnh:
"Vậy anh không ngại khiến em càng ghét hơn đâu!"
Anh cúi đầu, cắn mạnh lên môi tôi.
Không hề dịu dàng chút nào, giống như cố tình muốn làm tôi đau.
Nước mắt tôi đều trào ra rồi, anh vẫn không chịu buông tha cho tôi.
Cuối cùng nhìn thấy tôi sắp thở không ra hơi, anh mới chịu buông ra.
"Từ nay về sau không cho phép đi uống rượu cùng người đàn ông khác."
"Nếu không lần sau sẽ không đơn giản như thế này đâu."
"......"
Vô sỉ!