Anh tắt máy lọc không khí, lấy một lọ thử nhỏ ra, xịt nhẹ vào góc tường phòng ngủ.
Sắc mặt anh lập tức trở nên khó coi.
“Lâm Đường, đừng chạm vào bất cứ thứ gì.”
“Báo cảnh sát.”
Tối bạn thân trả lại nhà, cô ấy gọi cho tôi.
“Đường Đường.”
Giọng cô ấy khàn đặc.
“Tớ không ở nữa.”
Tôi cau mày:
“Giọng cậu sao vậy? Khóc à?”
“Không.”
Cô ấy đáp rất khẽ:
“Chỉ mệt thôi.”
Sau đó, đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Tớ đã dọn sạch căn hộ rồi. Chìa khóa để ở trong cùng hộp công tơ điện trước cửa nhà cậu. Tớ có việc đột xuất, phải đi nơi khác một chuyến.”
“Muộn thế này còn đi đâu?”
“Có chút việc.”
Trong điện thoại vang lên tiếng nước chảy.
Ào ào.
Giống như có người đang xối rửa sàn.
Tôi hỏi ngay:
“Cậu đang làm gì đấy? Lau sàn à?”
Cô ấy phủ nhận rất nhanh:
“Không.”
Quá nhanh.
Ngay sau đó, cô ấy vội nói thêm:
“Đường Đường, tín hiệu bên này kém quá. Đợi tớ về rồi nói tiếp.”
Nói xong, điện thoại bị cúp.
Cuối cùng, tôi chỉ nhắn cho cô ấy một câu trên WeChat:
“Đến nơi thì báo tớ biết.”
Cô ấy không trả lời.
Tôi nghĩ cô ấy vẫn đang giận Cố Thừa Trạch, muốn ở một mình cho yên tĩnh vài ngày.
Tối hôm sau, tôi đến căn hộ phía Nam thành phố.
Ban đầu tôi chỉ định lấy bản gốc một bản hợp đồng.
Căn hộ này là tôi mua vào năm thứ ba sau khi đi làm.
Khi ấy nghèo đến mức trong túi chẳng còn đồng nào, tiền đặt cọc một nửa do tôi tự tích góp, một nửa vay mẹ.
Sau này công ty chuyển về khu phố cũ, tôi thấy đi lại quá xa nên thuê một phòng nhỏ gần chỗ làm.
Căn hộ phía Nam thành phố cứ thế để trống.
Đồ đạc bên trong đủ cả, chỉ thiếu hơi người.
Bình thường mỗi tháng tôi ghé một lần, mở cửa thông gió, tiện nhận bưu kiện.
Tôi tra chìa khóa mở cửa.
Cửa vừa hé ra, m/ù/i nước kh//ử trù//ng đã xộc thẳng vào mặt.
Tôi đứng ở huyền quan, không bước vào ngay.
Trong nhà bật một chiếc đèn đứng.
Sàn nhà sáng bóng, sạch đến mức gần như soi được bóng người.
Lớp bụi trên tủ giày cũng biến mất.
Vỏ bọc sofa rõ ràng đã được tháo ra giặt. Khi bọc lại, một góc chưa được nhét gọn, nhăn dúm bên tay vịn.
Hứa Niệm An không phải kiểu người như vậy.
Cô ấy thích làm đẹp, nhưng cực kỳ ghét dọn dẹp.
Ở nhà tôi hai, ba ngày, cô ấy tuyệt đối không thể tự tháo rèm cửa xuống giặt.
Càng nhìn, tôi càng thấy không đúng.
Vào đến nhà vệ sinh, tôi phát hiện quanh miệng thoát nước có thêm một vòng keo kính trong suốt.
Keo vẫn chưa khô hẳn, mép còn lem, chưa được miết phẳng.
Tôi ngồi xổm xuống nhìn.
Không hiểu sao tim bỗng thắt lại.
Tôi lại đẩy cửa phòng ngủ.
Cuối giường đặt một chiếc máy lọc không khí, đang chạy hết công suất.
Tiếng ù ù vang đều trong phòng.
Tôi không có thứ này.
Chắc là Hứa Niệm An mang tới.
Tôi gọi cho cô ấy.
Tắt máy.
Nhắn WeChat, không ai trả lời.
Tôi gọi tiếp cho Cố Thừa Trạch.
Anh ta bắt máy rất nhanh.
Giọng vẫn dịu dàng, vừa đủ mệt mỏi.
“Lâm Đường?”
Tôi hỏi thẳng:
“Niệm An có ở chỗ anh không?”
Đầu dây bên kia im lặng mấy giây.
“Không. Cô ấy vẫn chưa liên lạc với em à?”
“Cô ấy nói đi nơi khác rồi.”
Cố Thừa Trạch thở dài.
“Gần đây trạng thái cô ấy rất tệ. Lúc nào cũng nghi anh động vào tiền của studio, còn nghi anh có người phụ nữ khác bên ngoài. Cô ấy làm ầm lên đòi hủy hôn. Anh giải thích thế nào cô ấy cũng không nghe.”
Giọng anh ta bất lực đến hoàn hảo.
Giống hệt một người đàn ông tốt bị vị hôn thê giày vò mãi, nhưng vẫn cố bao dung.
“Nếu cô ấy tìm em, phiền em báo anh biết.”
Anh ta nói tiếp:
“Anh rất lo cho cô ấy.”
Tôi nhìn chiếc máy lọc không khí xa lạ trong phòng ngủ.
Không đáp lại câu đó.
Cúp máy xong, tôi đứng yên tại chỗ.
Lòng bàn tay lạnh toát.
Một ý nghĩ đột nhiên hiện lên.
Có phải Hứa Niệm An đã gây ra chuyện gì trong nhà tôi không?
Nên cô ấy mới dọn sạch đến vậy.
Nên cô ấy mới không dám gặp tôi.