“Tại sao?”
“Bởi vì.”
“Tôi đã giúp anh ta hiểu.”
“Những thứ lừa gạt mà có.”
“Thì không thể giữ được.”
Môi mẹ chồng run lên.
Cuối cùng.
Bà không nói thêm lời nào.
Để mặc Hứa Phong kéo ra khỏi cửa.
Tiểu Vũ đi đến cửa.
Quay đầu lại.
Cúi người thật sâu trước tôi.
Không nói một câu.
Nhưng hai mắt đã đỏ hoe.
Cánh cửa khép lại.
Cuối cùng.
Phòng khách cũng trở nên yên tĩnh.
Tôi đứng trước cửa sổ sát đất.
Nhìn bóng lưng cả gia đình họ Hứa.
Đang dần đi xa.
Hứa Hàng.
Là người bước sau cùng.
Anh ta dừng lại.
Nhưng không quay đầu.
Chỉ lặng lẽ đút hai tay vào túi.
Bờ vai khẽ sụp xuống.
Giống như một người.
Đã mất đi chỗ dựa.
Luật sư Trần sắp xếp xong hồ sơ.
Khẽ hỏi tôi.
“Cô Thẩm.”
“Có cần tôi gọi xe giúp không?”
“Không cần.”
Anh ấy do dự một chút.
“Cô… vẫn ổn chứ?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Luật sư Trần.”
“Anh từng kết hôn chưa?”
“Rồi.”
“Đã ly hôn chưa?”
“Rồi.”
“Có đau lòng không?”
Anh ấy suy nghĩ một lát.
“Có.”
“Nhưng vẫn tốt hơn.”
“Cố gắng duy trì một cuộc hôn nhân không còn ý nghĩa.”
Tôi gật đầu.
“Vậy thì đúng rồi.”
Sau khi luật sư Trần rời đi.
Chỉ còn mình tôi.
Đứng giữa phòng khách.
Đèn vẫn sáng.
Trên bàn trà.
Tách trà đã nguội từ lâu.
Chiếc cốc giấy của Đường Vy.
Vẫn nằm trên sàn.
Chai rượu vang đỏ Hứa Phong mang tới.
Đã trở về tầng thứ ba của tủ rượu.
Dải ruy băng màu xanh.
Vẫn còn nguyên.
Mọi dấu vết.
Đều vẫn ở đó.
Chỉ có con người.
Đã rời đi.
Tôi lấy điện thoại.
Gửi một tin nhắn thoại cho cô lao công.
“Sáng mai chị qua giúp em nhé.”
“Tháo toàn bộ rèm cửa xuống giặt.”
Sau đó.
Tôi đi vào phòng sách.
Mở ngăn kéo.
Chiếc đồng hồ quả quýt cũ.
Vẫn nằm yên ở đó.
Kim đồng hồ.
Dừng lại ở.
Chín giờ hai mươi bảy phút.
Tôi cầm nó lên.
Dùng khăn mềm.
Nhẹ nhàng lau mặt đồng hồ.
Mẹ từng nói.
Đó là chiếc đồng hồ.
Bà và cha tôi mua.
Vào ngày kết hôn.
Sau này.
Cha mất.
Rồi mẹ cũng mất.
Nhưng chiếc đồng hồ.
Vẫn còn.
Tôi đặt nó trong lòng bàn tay.
Lạnh.
Nhưng rất vững vàng.
Ngoài cửa sổ.
Trời đã tối hẳn.
Ánh đèn bên kia hồ.
Lần lượt sáng lên.
Tôi không khóc.
Chỉ lặng lẽ ngồi xuống trước bàn làm việc.
Mở máy tính.
Tạo một thư mục mới.
Đặt tên.
Cuộc sống mới.
Bên trong.
Trống không.
Nhưng tôi lại thấy.
Rất tốt.
Bởi vì.
Trống rỗng.
Đồng nghĩa với việc.
Có thể bắt đầu lấp đầy lại.
Lần này.
Chỉ lấp đầy.
Những điều tôi thật sự muốn.
Đúng lúc ấy.
Dưới lầu vang lên một tiếng động khẽ.
Tôi đi xuống.
Thấy dưới khe cửa.
Có một mẩu giấy được nhét vào.
Trên đó.
Chỉ viết một câu.
Nét chữ còn rất vụng.
Giống như của một chàng trai vừa mới trưởng thành.
“Chị dâu.”
“Em xin lỗi.”
“Chúc chị sau này luôn bình an.”
Không ký tên.
Nhưng tôi nhận ra nét chữ ấy.
Là của Tiểu Vũ.
Tôi gấp tờ giấy lại.
Đặt vào ngăn kéo.
Bên cạnh chiếc đồng hồ quả quýt cũ.
Rồi khóa ngăn kéo.
Tắt đèn phòng khách.
Đêm hôm đó.
Không còn ai gõ cửa nữa.