Người phụ nữ mặc váy len màu be khẽ mím môi.
“Tôi.”
“Cô tên gì?”
“Đường Vy.”
Cô ta hơi ngẩng cằm.
“Tôi là giám đốc hành chính công ty của anh Hàng, cũng là bạn nhiều năm của anh ấy.”
Tôi nhìn chiếc vòng tay ngọc trai trên cổ tay cô ta.
“Giám đốc hành chính còn phụ trách viết thẻ chìa khóa à?”
Mặt cô ta lập tức đỏ bừng.
Hứa Hàng nhanh chóng đứng chắn trước mặt cô ta.
“Đủ rồi. Em đừng trút giận lên người khác. Hôm nay là anh gọi mọi người tới, cũng là anh nhờ Vy Vy giúp.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Tôi lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ màu đen, đặt lên bàn trà.
Vừa nhìn thấy thứ đó, ánh mắt Hứa Hàng lập tức dao động.
Đó là hộp điều khiển trung tâm của hệ thống khóa cửa.
Chỉ chủ sở hữu mới có quyền đặt lại toàn bộ quyền truy cập.
Tôi mở nắp hộp.
Bên trong là một tấm thẻ màu bạc.
Và một chiếc bút ghi âm rất nhỏ.
Đèn trên bút đang tắt.
Nhưng Hứa Hàng không biết điều đó.
Ánh mắt anh ta chỉ chăm chăm nhìn chiếc bút, yết hầu khẽ động.
Tôi nhìn thấy.
Và cũng để anh ta biết rằng… tôi đã nhìn thấy.
“Từ bây giờ.”
Tôi chậm rãi lên tiếng.
“Tất cả mọi người đặt chìa khóa lên bàn trà. Trong vòng mười phút, rời khỏi đây.”
Mẹ chồng cười khẩy.
“Cô dám đuổi chúng tôi đi sao?”
Tôi ngước mắt lên.
“Dám.”
Cả phòng khách chìm vào bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Hứa Hàng sải một bước tới, đưa tay định chộp lấy cổ tay tôi.
Tôi lùi về sau.
Anh ta vồ hụt.
Sắc mặt càng thêm khó coi.
“Thẩm Vãn Đường, em đừng làm loạn nữa. Em cũng biết dạo này anh đang gọi vốn. Tạm thời cho người nhà ở căn biệt thự này một thời gian, người ngoài nhìn vào cũng thấy nở mày nở mặt. Đợi công ty ổn định, anh tự khắc sẽ sắp xếp.”
“Gọi vốn?”
Tôi lặp lại hai chữ đó.
“Anh lấy nhà của tôi để giữ thể diện cho anh?”
Anh ta nghiến răng.
“Giữa vợ chồng với nhau, nhất định phải tính toán rạch ròi đến thế sao?”
Tôi kẹp tấm thẻ bạc giữa hai ngón tay.
“Hứa Hàng.”
“Anh có biết tấm thẻ này dùng để làm gì không?”
Tôi khẽ ấn vào chấm tròn trên tấm thẻ.
Khóa cửa thông minh ở lối vào lập tức phát ra một tiếng nhắc.
“Tít.”
“Đã đặt lại quyền quản trị.”
Tất cả mọi người đều nghe thấy.
Ngay giây tiếp theo, sắc mặt những người đang cầm chìa khóa trong phòng khách đồng loạt thay đổi.
Tôi nhìn Hứa Hàng.
“Bây giờ… đống chìa khóa này đều chỉ còn là sắt vụn.”
Lớp thể diện đầu tiên của Hứa Hàng.
Vỡ tan theo tiếng “tít” ấy.
Nhưng tôi biết.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Bởi trong ngăn kéo tủ đầu giường của phòng ngủ chính trên tầng hai.
Vẫn còn một túi chuyển phát nhanh.
Người nhận.
Không phải tôi.