Hứa Hàng cuống lên.
“Mẹ, đừng nói nữa!”
Muộn rồi.
Tất cả mọi người trong phòng khách đều đồng loạt nhìn về phía anh ta.
Vết nứt đầu tiên.
Đã xuất hiện.
Tôi đặt tờ phiếu khám sức khỏe lên bàn trà.
Không mở ra.
“Hôm nay.”
“Chúng ta không nói chuyện này.”
Tôi bình thản lên tiếng.
“Tôi chỉ nói một việc.”
Tôi giơ tay chỉ về phía huyền quan.
“Mọi người.”
“Rời khỏi đây.”
Hứa Phong cười khẩy.
“Nếu bọn tôi không đi thì sao?”
Tôi nhìn sang ông Triệu.
Ông Triệu lập tức hiểu ý, bước lên một bước.
“Thưa các vị, nếu tiếp tục lưu lại khi chưa được chủ sở hữu cho phép, chúng tôi sẽ xử lý theo quy trình và báo cảnh sát.”
Một câu nói ấy.
Còn có tác dụng hơn cả trăm câu của tôi.
Người nhà họ Hứa bắt đầu hoảng.
Vợ Hứa Phong nhỏ giọng giục chồng.
“Thôi đi, mình về trước đi. Đừng để mọi chuyện đến mức phải vào đồn cảnh sát.”
Hứa Phong sa sầm mặt.
Xách lấy chiếc vali.
Mẹ chồng vẫn đứng im.
Bà nhìn tôi chằm chằm.
Ánh mắt sắc như dao.
“Thẩm Vãn Đường! Hôm nay cô đuổi cả nhà chúng tôi ra ngoài. Sau này đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Hứa nữa.”
Tôi gật đầu.
“Đúng ý tôi.”
Tôi mở ngăn kéo.
Lấy ra một chiếc phong bì màu trắng.
Đặt lên bàn trà.
“Đây.”
“Là cánh cửa tôi để lại cho Hứa Hàng.”
Hứa Hàng nhìn chằm chằm chiếc phong bì.
“Là cái gì?”
Tôi đáp.
“Đơn thỏa thuận ly hôn.”
Chiếc cốc giấy trên tay Đường Vy rơi xuống đất.
Nước bắn tung tóe.
Theo bản năng.
Cô ta đưa tay ôm lấy bụng dưới.
Động tác rất nhẹ.
Nhưng tôi nhìn thấy.
Hứa Hàng cũng nhìn thấy.
Mà mẹ chồng.
Cuối cùng cũng nhìn thấy.
Phòng khách lần thứ hai chìm vào im lặng.
Lần này.
Không phải vì căn biệt thự.
Mà vì bàn tay đang che lấy bụng dưới của Đường Vy.