"Ông bà bây giờ tới đây chẳng qua là phát hiện ra, Tống Đình Đình là một con sói mắt trắng nuôi không quen thôi, nếu như tôi không có cái ghi âm và video kia thì sao, tôi vẫn ở trong lòng ông bà là một đứa con gái không lên được mặt bàn, đừng tưởng rằng tôi không biết ông bà có bao nhiêu hối hận khi nhận tôi về, nếu không phải tôi thi đậu Thanh Hoa, ông bà hôm nay sẽ nói với tôi những lời này sao?"
Tôi chỉ cảm thấy có chút buồn cười, đỏ hoe mắt xoay người rời đi.
Tôi phải về nhà thực sự của chính mình.
Dù sao, Cố Hoài Tắc đang ở nhà đợi tôi đấy.
"..."
Đêm hôm khuya khoắt.
Cố Hoài Tắc đều ngơ ngác.
"Tiểu Lục đã thi đậu Thanh Hoa rồi, còn không đủ ưu tú sao?"
"Đứa con gái như vậy, bọn họ còn không nhận!"
Cố Hoài Tắc lạnh lùng nói.
Tôi ôm lấy anh, đem đầu đuôi câu chuyện kể lại toàn bộ.
Anh thở dài một hơi, bày tỏ tôn trọng suy nghĩ của tôi.
Trong những ngày sau đó, cha Tống mẹ Tống cũng tới tìm tôi, luôn mua rất nhiều đồ cho tôi.
Nhưng mà rất xin lỗi.
Thâm tình đến muộn so với cỏ còn rẻ mạt hơn.
Con người tôi, ưu điểm lớn nhất chính là bị đánh rồi, sẽ đứng nghiêm.
Đại học sắp khai giảng rồi, trong nháy mắt chúng tôi mỗi người đều phải đi một ngả.
Trước khi đi, tôi mời đám đàn em của Cố Hoài Tắc ăn cơm, trọn vẹn hai bàn.
Đặt một phòng bao lớn.
"Đại tiểu thư mời chúng ta ăn cơm rồi!"
"Ồ hố, cảm ơn Tiểu Lục!"
"Ha ha ha ha, Tiểu Lục giàu sang chớ quên nhau, chúng ta vẫn là anh em tốt!"
Lúc trước khi còn đi học, bọn họ cũng đều rất chăm sóc tôi.
Hiện giờ đại học mọi người đều không ở cùng một chỗ, cơ hội tụ tập càng ít đi.
"Đại tiểu thư cái gì, tôi chính là một tên côn đồ, mọi người đều giống nhau."
Tôi đá chân tên gọi tôi là đại tiểu thư kia, gọi mọi người ăn cơm uống rượu.
Hiện giờ trưởng thành rồi, tôi cũng có thể uống một chút bia.
Ừm, là Cố Hoài Tắc cho phép.
Sau khi đưa mọi người về khách sạn hết, Cố Hoài Tắc dìu tôi trở về.
Tôi thuận thế tỏ tình:
"Cố Hoài Tắc, anh luôn hy vọng em sống thật tốt, thay em lo nghĩ tất cả, vậy anh có biết hay không, em muốn cùng anh có một mái nhà."
"Em nói không phải mái nhà quan hệ huyết thống, là em muốn cùng anh có một gia đình."
"Cố Hoài Tắc, anh rất tốt, tốt đến mức có thể xứng với bất kỳ người nào, giữa chúng ta không có khoảng cách."
"Hơn nữa, em đã làm được điều kiện lúc đầu anh nói rồi."
Tôi chơi xấu, một tay ôm lấy cổ Cố Hoài Tắc.
Rõ ràng, anh rất yêu rất yêu tôi.
Cứ phải giả vờ làm anh trai tri kỷ, đủ kiểu chăm sóc tôi.
"Được, chúng ta... về nhà."
Tay Cố Hoài Tắc cứng đờ, cuối cùng vẫn xoa xoa đầu tôi.
Anh cõng tôi đi dưới ánh đèn đường.
Sau này tốt nghiệp, tôi kiếm được món tiền đầu tiên đưa cho viện trưởng viện dưỡng lão.
Cũng dùng số tiền này, mời Cố Hoài Tắc ăn cơm.
Cũng vào ngày này, Cố Hoài Tắc cầu hôn tôi.
Trong nhà hàng lộ thiên.
Đám đàn em của Cố Hoài Tắc bọn họ đều ở đó, về phần vì sao cha Tống mẹ Tống cũng ở đó.
Tôi không muốn đi so đo nữa.
Cha Tống vẫn mặt đầy không tình nguyện, có thể là đang tức giận vì sao tôi không tìm một người môn đăng hộ đối với nhà bọn họ đi.
Nhưng tôi không quan tâm.
Tôi cười cố nén nước mắt, nhìn Cố Hoài Tắc.
"Vậy... em đương nhiên đồng ý rồi."
Tay Cố Hoài Tắc đeo nhẫn cho tôi không ngừng run rẩy.
Sau này tôi chỉ nhớ rõ, pháo hoa đầy trời ngày hôm đó chỉ vì tôi và Cố Hoài Tắc mà nở rộ.