Thầy giáo mặt sắt xanh mét, nhìn nhìn tôi, sau đó vẫy tay bảo tôi đi qua.
"Làm lại bài này một lần nữa."
Điều này không thể nghi ngờ là muốn vả mặt trước công chúng.
Các thầy cô giáo khác trong văn phòng đều vây quanh lại xem, cùng nhau hóng chuyện.
Cha Tống mẹ Tống xấu hổ không thôi, ánh mắt nhìn tôi vừa chán ghét vừa phiền toái.
Khoảnh khắc đó, tôi thật sự là con ruột của bọn họ sao?
Tôi không nghe thấy âm thanh bên tai, nhanh chóng giải xong bài toán kia.
Tổng cộng hai cách giải.
Mọi người đều ngơ ngác.
Chỉ có thầy giáo rất tức giận, thầy sa sầm mặt nhìn cha Tống mẹ Tống.
"Nếu học sinh thành tích gian lận, làm thầy giáo, tôi nhất định sẽ là người đầu tiên phát hiện."
"Thi tháng là tôi giám thị, tình trạng học tập gần đây của Tiểu Lục, các thầy cô bộ môn đều nhìn ở trong mắt, các vị vậy mà là cha mẹ ruột của em ấy, phản ứng đầu tiên lại là nghi ngờ em ấy gian lận?"
Ý ngoài lời, thành tích của tôi là chân thực.
Kết quả này, là thứ Tống Đình Đình không thể chấp nhận được.
Mà mẹ Tống ngay lập tức đổ lỗi lên đầu Tống Đình Đình.
"Mẹ với ba con bận, không rõ tình hình, sao con có thể nói chị gian lận chứ!"
"Uổng cho con còn học cùng một lớp với con bé!"
Sau đó dường như là mặt mũi không nhịn được, cha Tống mẹ Tống quay sang an ủi tôi.
"Mỹ Hàm, mẹ và ba cũng không rõ, cũng là lo lắng con đi đường ngang ngõ tắt, dù sao con trước kia..."
"Được rồi không cần nói nữa!"
Tôi cắt ngang lời bọn họ, gần như là dùng cách chạy trốn mà rời khỏi văn phòng.
Từ sau ngày hôm đó, tất cả thầy cô đều biết, tôi và Tống Đình Đình đều là con gái nhà họ Tống.
Mà tôi một đứa con ruột, lại không được cha mẹ tin tưởng.
Thiên vị dành cho một đứa không phải ruột thịt.
Thầy giáo sợ ảnh hưởng tâm lý của tôi, cố ý gọi tôi đến văn phòng.
"Tiểu Lục, cha mẹ có thể không hiểu, nhưng thầy tin em, bạn học cũng tin em, trải qua chuyện lần này, cha mẹ em cũng sẽ tin tưởng em thôi."
"Em là một đứa trẻ ngoan, Tiểu Lục..."
"Thầy ơi, em biết ý của thầy, em sẽ học tập thật tốt." Tôi thở dài.
Thầy giáo cũng không biết nên nói cái gì, cho tôi một viên kẹo, rồi để tôi về trước.
Cầm viên kẹo trong tay, tâm trạng tôi rất tồi tệ.
Nhớ tới chuyện ở cô nhi viện trước kia.
Tôi thật sự rất không muốn mình nhạy cảm, tự ti, cho nên cố ý giả vờ tôi rất không nghe lời, rất phản nghịch.
Trên người dựng lên vô số cái gai, chỉ để bảo vệ chính mình.
Rõ ràng khoảng cách giữa văn phòng và phòng học rất gần, tôi lại đi rất lâu rất lâu.
Tôi không muốn nhìn thấy ánh mắt mọi người thương hại tôi.
"Tiểu Lục."
Là Cố Hoài Tắc.