Sau khi tôi ở nội trú, cha Tống không hạ mình xuống được để tới xin lỗi tôi, cho nên không muốn tới trường học.
Chỉ có mẹ Tống thỉnh thoảng sẽ tới trường đưa chút đồ ăn thức uống còn có quần áo.
Bà ta hy vọng tôi đi xin lỗi cha Tống, dù sao đều là người một nhà.
Dựa vào cái gì là tôi đi xin lỗi?
Tôi không để ý bà ta, bà ta tới cũng ít đi.
Nhưng Tống Đình Đình ngược lại không ít lần xuất hiện trước mặt tôi, vừa không có người cô ta liền bắt đầu tác quái, các loại khoe khoang ba mẹ tốt với cô ta như thế nào như thế nào.
"Tống Đình Đình, tôi nói cô thật là đáng thương, ba mẹ của người khác, ở trong nhà của người khác, cô sao lại vui vẻ đến như vậy chứ?"
Tôi vừa khích cô ta, cô ta liền bắt đầu ăn nói không lựa lời.
Cả người giống như bị điên vậy.
Mỗi lần tôi đều ghi âm lại.
Lớp 12 việc học nặng nề, tôi không muốn để Cố Hoài Tắc đi làm thuê làm chậm trễ việc học.
Đem quần áo hàng hiệu gì đó mẹ Tống đưa tới đều bán hết, sau đó gom góp được mười ngàn tệ đưa cho anh.
"Cố Hoài Tắc, anh mà không học hành cho giỏi, cùng thi đậu Thanh Hoa, em cũng không muốn yêu đương với anh đâu."
Tôi giả vờ kiêu ngạo nói.
Vốn dĩ Cố Hoài Tắc còn không muốn nhận tiền, nhưng anh vừa nghe tôi nói thế, đành phải nhận lấy.
Đồng thời viết cho tôi một giấy nợ, chờ sau này đi làm trả tôi.
Ngay cả Cố Hoài Tắc cũng tới trường đọc sách lên lớp rồi, mấy đàn em kia cũng đều không ra ngoài lêu lổng nữa, đi theo sau Cố Hoài Tắc học tập.
Ngày ngày học thuộc lòng ngày ngày làm đề.
Mãi cho đến khi thi đại học kết thúc, chúng tôi hoàn toàn giải phóng.
Liên quan tới ghi âm của Tống Đình Đình, tôi vậy mà gom được hai mươi ba tiếng năm mươi bảy phút.
Cô ta thật đúng là hễ rảnh rỗi liền muốn tới tác quái một chút.
Thi xong, ký túc xá còn một tháng nữa là không ở được.
Tôi tính toán muốn đi đi làm, đổi chỗ khác ở, tôi cũng không muốn về cái nhà kia.
Nhưng hành lý của tôi vẫn bị Cố Hoài Tắc chuyển về căn phòng nhỏ của anh.
"Phòng vẫn luôn giữ lại cho em, không ở phí của giời."
Cố Hoài Tắc mở cho tôi một chai coca ướp lạnh.
Anh tuy rằng tiết kiệm tiền, nhưng từ trước tới giờ chưa từng bạc đãi tôi.
Mùa hè thà rằng ra ngoài làm thêm một công việc nữa, cũng phải mở điều hòa để tôi đừng bị nóng.
Thành tích thi đại học có rồi.
Tôi và Cố Hoài Tắc đều được Thanh Hoa nhận, mà Tống Đình Đình gặp Waterloo (thất bại thảm hại), miễn cưỡng đậu một trường hạng hai.
"Tiểu Lục, về nhà đi, ba mẹ em chắc chắn rất vui vẻ."
Cố Hoài Tắc khuyên tôi.