Thế là, tôi đi theo anh trai đến nhà bọn họ.
Dương Hiểu Thu không có nhà, trong nhà chỉ có một mình mẹ tôi.
Bà ấy nhìn thấy tôi đến, mày nhíu chặt.
"Không phải bảo mày đi tìm thầy cúng sao? Sao lại gọi em mày đến?"
Tôi lườm bà ấy một cái rõ dài.
Làm mẹ mà ngay cả con gái mình làm nghề gì cũng không biết.
Anh tôi vội vàng giải thích.
"Mẹ, mẹ quên rồi à? Dao Dao chính là huyền sư đấy."
Mẹ tôi lúc này mới phản ứng lại.
Nhưng bà ấy vẫn có chút nghi ngờ tôi.
"Mày chắc chắn sẽ chữa khỏi cho Đồng Đồng chứ? Nó là niềm hy vọng của cả nhà chúng ta. Nó mà xảy ra sai sót gì, mày không gánh nổi trách nhiệm này đâu."
Tôi khựng lại, lạnh lùng nói.
"Bà giỏi thì bà làm đi."
Bà ấy lập tức cứng họng.
Tôi đi đến trước giường Tô Đồng.
Chuẩn bị dùng kim dẫn hồn, tách linh hồn tiểu quỷ ra khỏi cơ thể Tô Đồng.
Nhưng đúng lúc này, Dương Hiểu Thu đã về.
Cùng đi với chị ta, còn có một lão già tóc bạc trắng.
Dương Hiểu Thu thấy tôi cầm kim ngồi bên cạnh Tô Đồng.
Chị ta vội vàng chạy tới ngăn cản tôi.
"Tô Dao! Cô điên rồi à? Tại sao lại cầm kim chĩa vào con trai tôi."
Tôi có chút bất lực.
"Tôi là đang cứu con trai chị. Không hiểu thì đứng sang một bên mà nhìn cho kỹ."
Dương Hiểu Thu lời lẽ kịch liệt.
"Tôi thấy cô chính là ghen tị con trai tôi học giỏi, chỉ số thông minh cao, muốn nhân cơ hội giết chết nó. Tô Dao, người đàn bà ác độc này, tâm địa cô thật độc ác."
Anh tôi lúc này ở bên cạnh giảng hòa.
"Hiểu Thu, em đừng nói như vậy. Dao Dao là do anh gọi tới giúp đỡ."
Dương Hiểu Thu vừa nghe lời này, ngược lại càng tức giận hơn.
"Cái gì? Không phải đã nói với anh rồi sao, tôi đã mời được Bạch đại sư rồi. Bạch đại sư là đệ tử tục gia của núi Thanh Vân. Có ngài ấy ở đây, Đồng Đồng nhất định sẽ tỉnh lại."
Tôi vừa nghe lời này, lập tức thấy hứng thú.
Đệ tử tục gia của núi Thanh Vân?
Thân là chưởng môn nhân của núi Thanh Vân.
Sao tôi trước giờ không biết.
Núi Thanh Vân còn từng nhận đệ tử tục gia nào nhỉ.
Thế là, tôi đứng dậy, giả vờ cung kính nói.
"Hóa ra là Bạch đại sư, thất kính thất kính. Nếu Bạch đại sư đã ở đây, vậy tôi sẽ không múa rìu qua mắt thợ nữa."
Nói xong, tôi đi đến phía sau mọi người.
Dương Hiểu Thu thấy tôi tránh xa Tô Đồng, lúc này mới không tiếp tục gây sự.
Chị ta vội vàng đưa Bạch đại sư đến bên cạnh Tô Đồng.
"Bạch đại sư, cầu xin ngài nhất định phải cứu con trai tôi. Con trai tôi là thiên tài, tương lai sẽ vào Thanh Hoa Bắc Đại. Đợi nó có tiền đồ, tôi nhất định bảo nó báo đáp ngài thật tốt."
Bạch đại sư gật gật đầu.
Sau đó giả bộ ra vẻ đặt tay lên cổ tay Tô Đồng.
Tôi suýt chút nữa thì cười thành tiếng.
Biết ông ta là huyền sư.
Người không biết còn tưởng, lão này là thầy đông y đấy.
Ông ta nhắm mắt lại, mày nhíu chặt.
Một lúc lâu sau, ông ta từ từ đứng dậy, rồi thở dài.
"Thế nào rồi Bạch đại sư?"
Ba người Dương Hiểu Thu lập tức vây quanh.
Chỉ nghe Bạch đại sư kia nói.
"Tình hình này của quý tử, e là bị quỷ nhập rồi."
"Hả?" Dương Hiểu Thu kinh hô một tiếng: "Vậy đại sư, có cách nào có thể đuổi con quỷ này ra không?"
Bạch đại sư ra vẻ khó xử.
"Con quỷ trên người quý tử, là một con quỷ nghèo. Muốn đuổi nó ra, thì phải cần một số tiền lớn mới được."
Nghe đến đây, tôi mới thực sự xác định.
Đại sư trước mắt này, thực chất chính là một tên lừa đảo.
Để bảo vệ danh tiếng núi Thanh Vân của chúng tôi.
Còn chưa đợi đám người Dương Hiểu Thu đồng ý.
Tôi liền mở miệng nói.
"Tôi thấy ông mới là con quỷ nghèo đó đấy. Vì kiếm tiền, mà đúng là chuyện bịa đặt gì cũng có thể biên ra được."
Dương Hiểu Thu nghe tôi vậy mà dám cãi lại Bạch đại sư.
Chị ta tức giận quát.
"Đủ rồi! Tô Dao, cô dám bất kính với Bạch đại sư. Mau cút khỏi nhà tôi."
Tôi cười lắc đầu, trong lòng thầm than sự ngu dốt của họ.
Sau đó, tôi đi thẳng đến trước mặt Bạch đại sư.
Từ trong ngực lấy ra một món đồ.
"Họ Bạch kia, ông tự xưng là đệ tử núi Thanh Vân, vậy xin hỏi, ông có nhận ra cái này không?"
Bạch đại sư sau khi nhìn thấy vật trong tay tôi.
Hai chân ông ta mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
"Đây là... Thanh Vân Lệnh?"
Tôi gật đầu, sau đó nhét Thanh Vân Lệnh vào túi.
Tiếp đó, tôi mặc kệ ánh mắt khiếp sợ của đám người Dương Hiểu Thu.
Lướt qua bên người Bạch đại sư, đi tới bên cạnh Tô Đồng.
Tô Đồng lúc này mày nhíu chặt, trên trán không ngừng toát mồ hôi lạnh.
Đây là điềm báo tiểu quỷ bắt đầu xâm chiếm linh hồn Tô Đồng.
Một khi để con tiểu quỷ này hoàn toàn xâm chiếm linh hồn Tô Đồng.
Vậy thì đến lúc đó, nó sẽ hoàn toàn trở thành Tô Đồng.
Đến lúc ấy, tôi cũng sẽ bó tay hết cách với nó.
Thấy việc không thể chậm trễ.
Tôi vội vàng lấy ra kim dẫn hồn.
Châm kim vào mấy huyệt vị trên người Tô Đồng.
Tiếp đó, tôi lấy ra con búp bê đã chuẩn bị từ trước, đặt ở bên cạnh Tô Đồng.
Sau đó, tôi từ trong ngực móc ra một lá cờ nhỏ.
Đây là phướn dẫn hồn, chuyên dùng để dẫn độ vong hồn.
Tôi tay cầm phướn dẫn hồn, hướng về quẻ Khôn vẫy bảy bảy bốn mươi chín cái.
Khi cái thứ 49 vẫy xong.
Một đoàn bóng đen từ trong cơ thể Tô Đồng chui ra.
Tôi dùng phướn dẫn hồn dẫn dắt bóng đen, dẫn nó vào trong con búp bê.
Tôi vỗ vỗ tay: "Đại sự đã thành."
Không quá nửa phút, Tô Đồng liền tỉnh lại.
Mẹ tôi mừng đến phát khóc, lao lên ôm chầm lấy đứa cháu trai quý báu của mình.
Anh tôi và Dương Hiểu Thu cũng ngay lập tức vây quanh bên cạnh Tô Đồng.
Trong miệng bọn họ không ngừng lẩm bẩm.
"Tốt quá rồi, thiên tài nhà họ Tô ta tỉnh rồi."
Tôi thầm mắng một tiếng ngu xuẩn.
Sau đó, tôi liền tự mình rời đi.
Đi đến cửa, tôi bỗng nhiên nhớ ra một chuyện.
Thế là tôi quay đầu nói với bọn họ.
"À đúng rồi, tôi ra tay một lần giá 10 vạn. Nhớ lát nữa chuyển tiền vào tài khoản cho tôi."