Ôn Chi Chi đã từ chối chúng tôi.
Con gái có chút nôn nóng.
Tôi bảo con bé đợi một chút.
Nữ chính sau này vẫn còn có ăn không hết đau khổ, khi con người ta không có đường lui, chỉ có thể cắn răng chịu đựng, nhưng một khi có người chìa ra bàn tay viện trợ, con bé sẽ nhịn không được mà suy nghĩ, nếu như tiếp nhận sự giúp đỡ, liệu có thể trải qua một loại cuộc sống khác hay không.
Nếu như có thể sống, không có ai lại muốn đi tìm chết.
Cô bé kiểu gì cũng sẽ đến tìm chúng ta mà thôi.
Quả nhiên vào một đêm mưa.
Ôn Chi Chi bị đuổi ra khỏi biệt thự nhà họ Phó.
Bởi vì Cố Triều Dương lén hôn con bé.
Phó Diệp Đình nổi trận lôi đình đánh Cố Triều Dương.
Hai đứa con trai đánh nhau, song song bị gọi đến thư phòng tiếp nhận huấn giới.
Ôn Chi Chi lại bị đuổi ra ngoài kiểm điểm, ai bảo cô mặt dày vô sỉ như vậy, quyến rũ cả hai người anh trai cơ chứ.
Quả đấm của tôi và con gái đều đã cứng lại.
Vợ chồng nhà họ Phó quả nhiên não có hố, nếu không cũng chẳng thể làm ra được cái chuyện lúc con ruột vẫn đang êm đẹp, lại muốn đi nhận nuôi một đứa con trai giả thế này.
Con gái cầm theo một chiếc ô bung ra che cho Ôn Chi Chi.
Ôn Chi Chi nhìn con bé, không có lên tiếng.
Hai cô nương nhỏ sóng vai đứng trong màn mưa.
Hồi lâu sau, Ôn Chi Chi mới nhỏ giọng nói: "Cậu đi về đi, bị nhìn thấy sẽ liên lụy đến cậu đó."
Con gái nói: "Ôn Chi Chi, có lẽ cậu không biết, lúc nhỏ mình đã từng quyên tiền cho cậu, nếu như cậu không dám tin tưởng người khác, cậu có thể thử tin tưởng mình."
Con gái ở trong tay cô nhét vào một thứ gì đó.
Tiếng mở cửa vang lên.
Con gái vội vàng mang theo ô trốn vào trong góc, Ôn Chi Chi nhanh chóng đem đồ vật nhét vào trong tay áo.
Phó Diệp Đình đi ra ngoài, đứng trong mưa, ánh mắt âm u đầy ác liệt nhìn cô, trong đôi mắt tràn đầy dục vọng chiếm hữu, nhưng lời nói ra lại cực kỳ khó nghe.
"Tại sao cô lại tự chuốc lấy nhục nhã? Tại sao cô không tát hắn ta?"
Dĩ vãng Ôn Chi Chi đều là nhẫn nhục chịu đựng, nhưng lần này, có lẽ là do con gái tôi đang ở đây, cô đột nhiên không muốn nhẫn nhịn nữa.
"Cậu thì tát hắn ta rồi đấy, sau đó thì sao? Ba mẹ cậu có chống lưng cho cậu không?"
Phó Diệp Đình bị chọc giận.
Hắn hung hăng bóp chặt cằm Ôn Chi Chi, nặng nề hôn xuống, dường như muốn đem dấu vết Cố Triều Dương để lại xóa bỏ sạch sẽ.
Ôn Chi Chi đẩy hắn ra, nâng tay tát hắn một cái.
Nhưng ngay sau đó, Phó phu nhân lao ra, tát cho Ôn Chi Chi một cái tát.
Phó Diệp Đình rống giận: "Không cần bà quản!", chọc tức Phó phu nhân rời đi.
Ôn Chi Chi gắt gao chằm chằm nhìn Phó Diệp Đình, dùng thanh âm cực kỳ cực kỳ nhẹ giọng nói: "Phó Diệp Đình, tôi thật sự rất hối hận vì đã cứu cậu."
Nước mưa đánh lên khuôn mặt Phó Diệp Đình, nắm đấm của hắn siết chặt thật chặt.
Tôi thật sự sợ hắn sẽ đánh Ôn Chi Chi.
Nhưng hắn xoay người rời đi, bỏ mặc một mình Ôn Chi Chi lưu lại trong màn mưa.
Con gái đợi Phó Diệp Đình đi vào, liền nhanh chóng chạy ra đem chiếc ô che lên đỉnh đầu Ôn Chi Chi.
Hai người đều không nói gì, đều cúi đầu nhìn mưa rơi.
Tôi thở dài một hơi, bước về phía bọn trẻ.
Con gái có chút bất an: "Mẹ ơi…"
Ôn Chi Chi nhấc mắt nhìn tôi, nước mắt đột nhiên thi nhau tuôn rơi.
"Dì ơi, cứu cháu với…"
"Vậy thì cháu mau ngất xỉu đi nha!"