Lâm Dĩ Hạ bước ra khỏi sân bay quốc tế Thủ Đô, hít một hơi thật sâu bầu không khí buốt giá của Bắc Kinh sau bốn năm xa cách. Cô vuốt ve chiếc nhẫn bạc xỉn màu được giấu kỹ dưới lớp áo len, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười xót xa mà đầy mong đợi.
Bốn năm trước, gia đình phá sản, gánh khoản nợ khổng lồ, cô đành tàn nhẫn vứt bỏ lòng tự trọng, nói lời chia tay Cố Ngôn Trạch để sang châu Âu làm việc điên cuồng. Nhưng cô chưa từng thực sự rời bỏ anh. Dưới cái tên "Nhất Mộng", cô đã trở thành pháp sư yểm trợ độc quyền, âm thầm bảo vệ "Trạch Dạ" – tài khoản của Cố Ngôn Trạch trong tựa game Vạn Kiếm.
Hôm nay, nợ đã trả xong. Cô định sẽ đứng trước mặt anh, nói cho anh biết tất cả sự thật, cầu xin anh cho đoạn tình cảm này một cơ hội làm lại từ đầu.
Thế nhưng, khi vừa mở nguồn điện thoại, âm báo VIP của game vang lên dồn dập như đòi mạng.
【Hệ thống: Người chơi "Trạch Dạ" đã sử dụng Đoạn Tình Kiếm, đơn phương ch/ém đứt huyết khế phu thê với bạn. Từ nay ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn vương vấn!】
【Loa Toàn Máy Chủ: Đêm nay 8 giờ, người chơi "Trạch Dạ" sẽ rước "Tinh Lạc" qua cầu Nại Hà, kết đôi đạo lữ. Trân trọng kính mời toàn thể anh hùng đến chung vui!】
Màn hình chạy chữ đỏ rực như máu. Lâm Dĩ Hạ đứng sững giữa dòng người tấp nập, chiếc vali trượt khỏi tay, rơi loong boong xuống nền gạch lạnh lẽo. Tai cô ù đặc.
Trạch Dạ là Cố Ngôn Trạch.
Còn Tinh Lạc... chỉ có thể là Thẩm Tinh Nguyệt, cô bạn thân thiết nhất thuở đại học, người duy nhất biết rõ sự thật về thân phận trong game của cô!
Bốn năm cô lầm lũi trong bóng tối, lấy thân phận ảo để xoa dịu nỗi đau của anh. Vậy mà ngay khoảnh khắc cô chuẩn bị bước ra ngoài ánh sáng, anh lại giáng cho cô một đòn chí mạng. Ngoài đời thực họ đã chia tay, nhưng trong game, anh từng hứa “Chỉ cần em đứng phía sau, anh sẽ dọn sạch thiên hạ vì em”.
Hóa ra, bốn năm bầu bạn, cuối cùng vẫn không thắng nổi sự cô đơn ngoài đời thực.
Tối hôm đó, tại dạ tiệc từ thiện của giới thượng lưu Bắc Kinh.
Lâm Dĩ Hạ mượn thẻ thư mời từ một người quen để bước vào. Cô khao khát một lời giải thích, dù là từ anh hay từ cô bạn thân kia.
Ngay khi cánh cửa hội trường chạm trổ hoa văn vàng lá mở ra, không gian hàng trăm người đang nâng ly bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Ở vị trí trung tâm, Cố Ngôn Trạch khoác trên mình bộ âu phục đen tuyền cắt may thủ công, khí chất áp bức, lạnh lẽo và cao ngạo như một vị đế vương. Và đứng nép vào cánh tay anh, là Thẩm Tinh Nguyệt, lộng lẫy trong chiếc váy dạ hội đính đầy kim cương.
Tầm mắt Cố Ngôn Trạch lướt qua đám đông, cuối cùng khựng lại trên người Lâm Dĩ Hạ. Đáy mắt anh xẹt qua một tia chấn động cực độ, bàn tay đang cầm ly rượu vang khẽ run lên. Nhưng chỉ một giây sau, tất cả lập tức bị sự lạnh giá, trào phúng nuốt chửng.
Thẩm Tinh Nguyệt làm bộ che miệng ngạc nhiên, ưu nhã bước tới: "Dĩ Hạ? Cậu về lúc nào vậy? Sao không báo để mình và Ngôn Trạch ra đón? À... cậu chắc chưa biết, tháng sau mình và Ngôn Trạch sẽ đính hôn."
Xung quanh lập tức rộ lên những lời xì xào bàn tán.
"Không phải là Lâm Dĩ Hạ sao? Năm xưa vứt bỏ Cố thiếu gia để chạy theo hư vinh nước ngoài."
"Bây giờ người ta đã thành người nắm quyền Cố thị, cô ta quay lại định nhặt mót chút tình thừa chắc? Thật không biết xấu hổ."
Lâm Dĩ Hạ phớt lờ tất cả, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào người đàn ông đang từ từ bước tới. Bất chấp sự châm chọc của người xung quanh, cô gằn giọng, thanh âm run rẩy kìm nén nỗi đau cào xé:
"Cố Ngôn Trạch, đây là câu trả lời của anh sao?" Cô hỏi, ám chỉ cả hiện thực lẫn tài khoản game vừa bị vứt bỏ.
Cố Ngôn Trạch dừng lại, đứng trên cô một bậc cầu thang. Anh cúi xuống nhìn cô như nhìn một mảnh rác rưởi. Bàn tay đang đút trong túi quần của anh siết chặt đến nhợt nhạt, nhưng giọng điệu lại nhẹ bẫng, đâm xuyên tâm can:
"Lâm tiểu thư, bốn năm trước cô ném nhẫn rời đi, nửa chữ từ biệt cũng không để lại. Bây giờ trở về, lại đòi hỏi ở tôi một câu trả lời?"
Khóe môi anh nhếch lên nụ cười tàn nhẫn: "Cô dựa vào đâu mà nghĩ rằng... Cố Ngôn Trạch này sẽ đứng ở nguyên một chỗ, nhặt lại một thứ đồ chơi đã bỏ đi?"
Nói rồi, anh cởi áo vest, cẩn thận khoác lên vai Thẩm Tinh Nguyệt, dịu dàng nói: "Ngoài này gió lạnh, chúng ta vào trong thôi, đừng để ý đến người dưng."
Cảnh tượng ấy rút cạn chút sức lực cuối cùng của Lâm Dĩ Hạ. Cô quay lưng bỏ chạy khỏi hội trường, để mặc những giọt nước mắt nóng hổi thiêu đốt gò má trong đêm đông Bắc Kinh.
Đáy lòng đã triệt để ch/ết tâm. Coi như giấc mộng bốn năm qua, đến lúc phải tỉnh rồi.
Về đến căn hộ thuê tạm, cô mở laptop, run rẩy đăng nhập vào Vạn Kiếm lần cuối cùng để bấm nút Xóa tài khoản. Đoạn tình cảm này, dứt khoát chặt đứt đi thôi.
Nhưng ngay khi giao diện vừa hiện lên, hộp thư hệ thống của cô liên tục nhấp nháy báo đầy, chói lòa cả góc màn hình.
Không phải là thông báo thu hồi vật phẩm.
Cũng không phải là lời sỉ nhục.
Đó là 999 đóa "Tuyết Liên Trăm Năm" – vật phẩm đắt giá nhất server, mỗi đóa trị giá hàng ngàn tệ, dùng để bảo vệ sinh mệnh cho pháp sư. Đi kèm với khối tài sản khổng lồ đó, là một đoạn tin nhắn được gửi đi đúng vào khoảnh khắc anh ấn nút Hủy bỏ tình duyên.
【Tài khoản Trạch Dạ gửi Nhất Mộng:】
"Đồ ngốc, em thao tác chậm chạp như vậy, không có anh yểm trợ, về sau tự mình đi phó bản nhớ mang nhiều máu một chút. Chút đồ này, coi như anh trả lại bốn năm thanh xuân cho em. Từ nay về sau... đừng xuất hiện trong game nữa, anh sợ mình sẽ lại không gượng ép nổi bản thân đi cưới người khác."
Lâm Dĩ Hạ nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nát, máu tươi đầm đìa.
Nước mắt vỡ òa rơi trên bàn phím.
Hóa ra... anh ấy đã biết "Nhất Mộng" là cô từ lâu rồi.