Tôi đăng bài luận lên một tạp chí học thuật, thành quả nghiên cứu này đã gây tiếng vang lớn trong giới y học.
Tôi nhận được điện thoại của người thầy cũ, ông nói đây là một thành tựu đáng nể, khả năng đoạt giải rất cao, ông mừng cho tôi.
Hết cuộc gọi này đến cuộc gọi khác muốn phỏng vấn độc quyền, tất cả đều bị Ngô Nhiễm thay tôi từ chối.
Cô ấy nói, cuộc phỏng vấn độc quyền đầu tiên của tôi chỉ có thể dành cho cô ấy.
Tôi cười đồng ý.
Sau này nghe nói, Chu Nghị và Tôn Uyển trong quá trình thẩm vấn đã đổ tội cho nhau, trông rất khó coi.
Trong quá trình thẩm vấn Chu Nghị, tôi đã lấy lý do không truy cứu việc anh ta ăn cắp thành quả nghiên cứu của tôi để anh ta ký vào đơn ly hôn.
Dù sao, những tội còn lại cũng đủ để anh ta ngồi tù mọt gông.
Kết quả phán quyết cuối cùng được đưa ra, Chu Nghị bị kết án chung thân, Tôn Uyển bị kết án 20 năm.
Vào ngày có phán quyết, Ngô Nhiễm mời tôi đi ăn thịt nướng để ăn mừng.
Chúng tôi đang ăn rất vui vẻ, viện trưởng gọi điện đến.
"Bác sĩ Lâm, khi nào cô định quay lại làm việc, tôi nghe y tá nói, bệnh nhân đặt lịch hẹn với cô đã xếp hàng đến hai tháng sau rồi."
Tôi và Ngô Nhiễm nhìn nhau và mỉm cười.
"Mai em sẽ quay lại."
—Hoàn—