Nhìn người phụ nữ thường ngày dịu dàng chu đáo giờ lại lộ ra bộ mặt thật, Phó Dạ Minh hối hận vô cùng.
“Đồ vô ơn! Không có anh thì em là cái thá gì?”
“Nếu không phải em trêu ghẹo anh, anh sẽ không bao giờ phản bội gia đình mình!”
“Bây giờ lợi dụng xong thì muốn đá đi? Không có cửa đâu!”
Phó Dạ Minh lao lên đấm đá Kiều Tư Tư một trận, hoàn toàn không còn vẻ dịu dàng như trước.
Còn tôi thì lặng lẽ đứng một bên, nhìn hai người họ cắn xé nhau trong bộ dạng thảm hại.
Mọi người trong hội trường cũng lấy điện thoại ra, lặng lẽ xem hai người họ đánh nhau, không ai lên tiếng ngăn cản.
Không ngờ Kiều Tư Tư lại rất khỏe, Phó Dạ Minh nhanh chóng bị hạ gục.
Khi anh ta bị đánh sắp biến dạng, một đội cảnh sát bước vào, bắt Kiều Tư Tư đi.
“Có người tố cáo các người đã biển thủ công quỹ, xin mời đi cùng chúng tôi một chuyến!”
Kiều Tư Tư cố gắng hết sức giãy giụa và biện minh: “Không, không phải tôi!”
“Cảnh sát, tất cả đều là ý của người đàn ông này, không liên quan gì đến tôi cả!”
Nghe đến đây, trái tim Phó Dạ Minh cũng hoàn toàn chết đi, anh ta dùng ánh mắt đáng thương nhìn tôi, bò đến nắm chặt tay tôi.
“A Dĩnh, anh sai rồi, anh không nên phản bội em.” Phó Dạ Minh nước mắt lưng tròng nhìn tôi: “Vì chúng ta từng yêu nhau, em cho anh một cơ hội nữa được không?”
“Anh thề sẽ yêu em thật lòng, cầu xin em cho anh một cơ hội nữa.”
Nghe thấy vậy, tôi không kìm được mà bật cười, giật tay ra khỏi tay anh ta.
“Anh dựa vào cái gì mà nghĩ tôi sẽ cần một người đàn ông đã ngoại tình?”
Nghe thấy lời từ chối của tôi, Phó Dạ Minh ngã sụp xuống đất.
Còn tôi thì lấy ra tờ đơn ly hôn đã ký tên mình, đưa đến trước mặt anh ta.
“Ký đi! Hãy giữ lại chút thể diện cuối cùng cho mối quan hệ này.”
Phó Dạ Minh nhìn tờ đơn ly hôn, cười khẩy vài tiếng, sau đó giật lấy và xé nát.
“Không, anh tuyệt đối sẽ không ly hôn với em!”
“A Dĩnh, anh yêu em, anh nhất định sẽ dùng hành động để chứng minh cho em thấy!”
Lời của Phó Dạ Minh vừa dứt, anh ta đã bị cảnh sát đưa đi.
Với sự ra đi của hai nhân vật chính, vở kịch này cũng hạ màn.
Nhiều đối tác trong hội trường đồng cảm với tôi, đồng thời cũng nhìn trúng tài năng thiết kế của tôi, không tiếc giảm lợi nhuận để cầu hợp tác.
Tôi dựa vào cơ hội này, ký hợp đồng với vài công ty lớn, nhận được vài đơn hàng khủng.
Phó Dạ Minh và Kiều Tư Tư bị kết án ba năm tù vì tội biển thủ công quỹ, và phải bồi thường tiền phạt.
Các cổ đông trong công ty thấy tôi nhận được vài đơn hàng khủng, cứu vãn cục diện của công ty, cũng không còn tính toán chuyện Phó Dạ Minh biển thủ công quỹ nữa, chỉ khuyên tôi đừng lụy tình nữa, hãy nhanh chóng ly hôn.
Và cuối cùng tôi cũng thành công ly hôn thông qua con đường pháp lý và khiến anh ta trắng tay.
Sau khi giải quyết xong mối tình thối nát này, tôi lại toàn tâm toàn ý cống hiến cho công việc, tạo ra nhiều tác phẩm hay hơn nữa.
Công ty cũng dưới sự dẫn dắt của tôi, dần dần phát triển tốt hơn.
Tôi giành được sự công nhận của các cổ đông, sự tín nhiệm của nhân viên.
Các công ty lớn không tiếc bỏ ra số tiền lớn để mời tôi làm thiết kế, nhưng tôi đều từ chối.
Có được sự hỗ trợ tài chính lớn hơn, tôi bắt đầu xây dựng thương hiệu của riêng mình.
Trong thời đại video ngắn lên ngôi, tôi đã nắm bắt được xu hướng, bắt đầu quảng bá trực tuyến.
Và trang sức do tôi thiết kế, chỉ vừa ra mắt đã được bán sạch.
Có những phu nhân giàu có thậm chí còn không tiếc bỏ ra số tiền lớn để mua lại.
Và công ty của tôi nhờ vậy mà thu lợi lớn, chỉ chưa đầy một năm, đã lọt vào top 100 doanh nghiệp hàng đầu thế giới.
Mọi người đều nói rằng sau khi chuyên tâm vào sự nghiệp, tôi ngày càng trở nên giỏi giang hơn.
Hai năm sau, một ngày nọ, tôi gặp một chàng trai rất có linh khí.
Vào ngày đầu tiên anh ấy vào công ty, anh ấy nói rằng đến để học hỏi từ tôi.
Và ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã bị những tác phẩm của anh ấy thu hút sâu sắc.