Ngày mẹ xuất viện, Hứa Trần An dẫn Hàm Hàm đến đón tôi.
Khoảnh khắc nhìn thấy Hàm Hàm, mẹ không kìm được mà bật khóc.
Có lẽ một tai nạn thảm khốc đã khiến bà nhận ra sự hà khắc của mình đối với tôi trong quá khứ, cũng có lẽ chỉ là lòng từ bi giả tạo.
Tóm lại tôi không muốn đi sâu vào tìm hiểu nữa.
Bà nức nở xin lỗi tôi.
Tôi không chọn tha thứ, Hàm Hàm cũng không chấp nhận lời xin lỗi của bà ngoại.
Chỉ có Hứa Trần An không màng hiềm khích cũ mà cõng bà lên xe.
Xe đi xa, Hứa Trần An lặng lẽ nắm lấy tay tôi.
"Chu Chu, chúng ta tái hôn đi."
Tôi nhìn vào đôi mắt chân thành của anh, nắm lấy tay con gái, không chút do dự mà gật đầu.
Trước đây, tôi luôn vì những người và những việc không đáng mà lãng phí thời gian và tình cảm.
Tôi của hiện tại, chỉ muốn nắm chặt tay người mình yêu, cùng anh bảo vệ tốt con gái của chúng tôi, sống một cuộc đời bình yên thuộc về riêng chúng tôi.
—Hoàn—