Thủ tục chuyển trường cho con gái cũng không phức tạp.
Giai đoạn chuyển tiếp từ mầm non lên tiểu học, không có những rắc rối của việc chuyển trường giữa chừng.
Ngày dẫn con gái rời đi, bố vẫn nhắn tin chửi mắng tôi.
【Đồ không biết ơn! Bố nuôi mày lớn thế này không tốn tiền à! Mày gánh vác cho gia đình một chút thì sao?】
【Mày là chị cả, chẳng lẽ không nên giúp đỡ em trai em gái sao? Đồ sói mắt trắng!】
【Uổng công em gái mày còn nói chuyện ngày cưới đã làm mày ấm ức, định xin lỗi mày đấy! Còn mày thì sao? Mày có chút nào giống chị gái không?】
【Chuyện cưới xin của em trai mày đã bàn bạc xong rồi, mày nói không cho nó ở nhà là không cho à? Không có chữ tín! Không có giáo dục!】
Nhìn những lời chửi bới tục tĩu đầy màn hình, lần này tôi lại không hề gợn sóng.
Không còn giống như lúc nhỏ, co ro trong góc, ngay cả khóc cũng không dám.
Lúc chờ máy bay, con gái đột nhiên hỏi tôi: "Mẹ ơi, mẹ đã nghĩ ra sẽ tìm công việc gì ở thành phố mới chưa?"
Con bé nghiêng đầu, suy nghĩ viển vông: "Có lẽ mẹ có thể mở một công viên giải trí."
Tôi cười cười, cúi xuống hôn lên má con bé một cái: "Công viên giải trí thì tạm thời mẹ chưa mở được, nhưng mẹ có thể thường xuyên đưa con đến công viên giải trí chơi, thành phố mới chúng ta sắp đến có một công viên giải trí xây dựng ngay bên bờ biển đó."
Con gái lập tức vui vẻ: "Mẹ tuyệt vời quá!"
"Nhưng mẹ nhất định phải nắm chặt tay con nhé."
Con gái nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tuyệt đối đừng giống như lần trước cậu dẫn con đi chơi, bỏ con lại ở một nơi xa lạ."
Tôi sững người: "Chuyện lúc nào vậy? Sao mẹ không biết?"
Con gái nghĩ ngợi: "Nhiều lần lắm ạ, bà ngoại không cho con nói."
...
Tôi cảm thấy một cơn sợ hãi muộn màng.
Nhiều lần... không nói cho tôi biết...
Tôi không biết bố mẹ đang âm mưu điều gì, nhưng tóm lại, tuyệt đối không phải là chuyện tốt đẹp gì.
May mà, may mà tôi đã dẫn con gái rời đi.