Tôi gọi điện cho trợ lý Tiểu Chu của Hề Tri Xuyên.
Tiểu Chu vào công ty rất sớm, là người cũ đi theo chúng tôi từ những ngày đầu khởi nghiệp, biết rõ mọi chuyện, đã cùng chúng tôi trải qua bao gian khổ.
“Alo? Chị Khê?” Giọng Tiểu Chu nghe có vẻ cung kính như mọi khi, nhưng hình như có thêm chút căng thẳng khó nhận ra.
Tôi bình tĩnh nói: “Tiểu Chu, không làm phiền em chứ? Anh Hề có ở bên cạnh không? Chị gọi điện cho anh ấy không thấy nghe máy.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Giọng Tiểu Chu có vẻ chột dạ: “À… Anh Hề… anh ấy bây giờ không tiện nghe điện thoại.”
“Đang họp sao?” Tôi truy hỏi.
Do dự rất lâu, Tiểu Chu mới nói: “Cũng coi là thế… Anh Hề đang… đang nói chuyện với một khách hàng rất quan trọng.”
“Khách hàng rất quan trọng?” Tôi cố tình nói một cách tự nhiên, “Là bên anh Lý à? Vừa hay bên chị cũng có chút tình hình cần thông báo với anh ấy.”
“Không, không phải anh Lý…” Tiểu Chu lập tức phủ nhận, giọng thậm chí có chút hoảng loạn, “Là… là một dự án khác, anh Hề tự mình theo dõi, cụ thể em cũng không rõ… đúng, chi tiết em không rõ.”
Một trợ lý, lại không rõ dự án mà sếp đích thân đàm phán là gì?
Lòng tôi từ từ chùng xuống.
“Vậy à. Thế khi nào anh ấy kết thúc? Chị đến công ty đợi anh ấy nhé, vừa hay có chút tài liệu cần ký.”
“Đừng… bà chủ đừng đến!”
Tiểu Chu vô thức từ chối, giọng đột nhiên cao lên, sau đó nhanh chóng tìm cách chữa cháy: “…Cái đó, ý em là, bên anh Hề không biết còn đàm phán đến khi nào, hơn nữa sau khi kết thúc có thể… có thể sẽ đi xã giao luôn. Chị đến sợ sẽ phải đợi, đi một chuyến vất vả.”
Lời ngăn cản này quá gấp gáp, quá cứng nhắc.
Tôi im lặng vài giây, đột nhiên cảm thấy mọi bằng chứng đều đã bày ra trước mắt, nhưng tôi vẫn đang cố tìm một câu trả lời.
Hình như chỉ cần chưa xác định, thì vẫn còn chút hy vọng vô nghĩa.
…Tình cảm tám năm, cuối cùng lại phải đi đến bước này sao?
Mũi tôi cay cay, nhắm mắt lại: “Tiểu Chu, em vào công ty rất sớm, là chị và anh Hề cùng dìu dắt. Em nói thật với chị, bên cạnh anh Hề… có người đúng không?”
Đầu dây bên kia im lặng như tờ.
Rất lâu sau, tôi mới nghe thấy Tiểu Chu trả lời một cách vô cùng khó khăn.
“Chị Khê… Anh Hề anh ấy…”
Tiểu Chu ấp úng một hồi lâu, cuối cùng không nói gì, nhưng sự im lặng đầy bất lực và áy náy đó đã đưa ra một câu trả lời rõ ràng.
Có lẽ trong lòng đã sớm có câu trả lời: “Chị biết rồi, cảm ơn em, Tiểu Chu.”
Cúp điện thoại, màn hình tối lại, phản chiếu khuôn mặt trắng bệch của tôi.
Tôi đứng dậy, không chút do dự, cầm lấy chìa khóa xe.
Tôi không muốn tìm thêm bằng chứng nữa, tôi muốn tự mình đến công ty, tự mình nhìn thấy.
Rồi tự mình kết thúc.