Đầu gối va mạnh vào nền gạch.
Âm thanh vang lên rất rõ.
"Chị Tri Vi."
"Em cầu xin chị."
"Đừng kiện anh Nghiễn Chu nữa."
"Công việc đối với anh ấy rất quan trọng."
"Chiếc xe em cũng không cần nữa."
"Tiền khách sạn em sẽ từ từ trả chị."
Xung quanh lập tức vang lên những tiếng bàn tán.
"Người ta quỳ xuống rồi còn muốn thế nào nữa?"
"Chuyện tình cảm mà kéo đến công ty làm loạn, đúng là quá khó coi."
"Bình thường nhìn Hứa Tri Vi hiền lành lắm, không ngờ lại cứng rắn như vậy."
Mỗi câu nói đều như một viên sỏi ném vào người tôi.
Trưởng phòng nhân sự cau mày.
"Hứa Tri Vi."
"Cô tạm thời nghỉ phép đi."
"Đợt đánh giá quản lý lần này sẽ hoãn lại."
Nguyễn Niệm Niệm cúi đầu.
Khóe môi khẽ cong lên một chút.
Lục Đình Vân vừa định lên tiếng thì tôi đưa tay ngăn anh lại.
Bây giờ nếu tung chứng cứ ra...
Người khác chỉ càng nghĩ tôi chuẩn bị từ trước, cố tình trả thù.
Thứ mẹ Bùi muốn là dư luận.
Vậy thì tôi để bà ta diễn cho trọn vai.
"Tôi có thể không lên văn phòng."
Tôi nhìn trưởng phòng nhân sự.
"Nhưng việc họ chắn trước cổng công ty gây rối..."
"Xin hãy xử lý theo đúng quy định."
Mẹ Bùi vừa đứng dậy lại chuẩn bị khóc tiếp.
Đúng lúc cảnh sát tới nơi.
Khi bị hỏi chuyện, mẹ Bùi lập tức đổi giọng.
Nói rằng bà chỉ tới bàn bạc chuyện hôn sự.
Nguyễn Niệm Niệm cũng khóc lóc giải thích rằng không muốn ảnh hưởng tới công việc của tôi.
Cuối cùng cả hai bị đưa đi làm biên bản.
Trước khi rời đi.
Mẹ Bùi ghé sát tai tôi, nghiến răng chửi nhỏ:
"Con khốn."
"Cứ chờ đó."
"Nhà họ Bùi chúng tao chưa từng mất mặt như thế này."
Bốn giờ chiều.
Một đoạn video quay lén bắt đầu lan truyền trong nhóm công ty.
Tiêu đề cực kỳ chói mắt:
"Con dâu tương lai dùng kéo làm người khác bị thương, mẹ chồng đến tận công ty đòi công bằng."
Video được cắt ghép rất khéo.
Không có cảnh mẹ Bùi làm loạn.
Chỉ còn lại cảnh Nguyễn Niệm Niệm quỳ xuống.
Và tôi lạnh lùng đứng nhìn.
Ngoài mặt đồng nghiệp không nói gì.
Nhưng tiếng xì xào trong phòng trà nước vẫn lọt ra ngoài.
"Thảo nào mãi chưa kết hôn."
"Nghe nói bên nam là kỹ sư, điều kiện cũng khá tốt."
"Phụ nữ quá mạnh mẽ, ai cưới về cũng mệt."
Tôi cầm cốc nước đứng ở cửa.
Bên trong lập tức im bặt.
Quản lý trực tiếp gọi tôi vào phòng.
"Tri Vi."
"Năng lực của em anh luôn công nhận."
"Nhưng đúng lúc này xảy ra chuyện như vậy..."
"Việc xét duyệt chức quản lý thật sự rất khó."
Trên bàn là bộ hồ sơ dự án tôi đã thức trắng ba tháng để hoàn thành.
Bìa hồ sơ bị lật đến quăn cả mép.
"Đợi mọi chuyện lắng xuống rồi tính tiếp."
Tôi hỏi:
"Bao giờ mới lắng xuống?"
Quản lý thở dài.
"Trước tiên em xử lý ổn thỏa chuyện cá nhân đã."
Khi bước ra khỏi phòng.
Bùi Nghiễn Chu đang đứng đợi ở cuối hành lang.
Anh ta mặc chiếc áo khoác đen tôi mua tặng.
Đó là quà sinh nhật năm ngoái.
Tôi phải trả góp ba kỳ mới mua nổi.
"Không nói chuyện được sao?"
Giọng điệu của anh ta không mang vẻ đắc thắng.
Ngược lại giống như đã đoán trước kết quả từ lâu.
"Về nhà với anh."
"Chỉ cần em đăng một bài giải thích rằng đoạn video kia là hiểu lầm."
"Cho luật sư rút đơn."
"Anh sẽ bảo mẹ anh không đến gây chuyện nữa."
"Phía Niệm Niệm, anh cũng sẽ khuyên cô ấy."
Tôi nhìn anh ta.
"Việc đánh giá quản lý bị ảnh hưởng..."
"Cũng là do anh báo cáo với công ty phải không?"
Bùi Nghiễn Chu khựng lại một giây.
"Tôi chỉ nhắc nhở công ty em."
"Rằng có nhân viên đang liên quan đến vụ việc cố ý gây thương tích."
"Tri Vi."
"Anh cũng không muốn làm thế."
"Là em ép anh."
Đúng lúc đó có người đi ngang qua hành lang.
Gần như ngay lập tức.
Bùi Nghiễn Chu đổi sang vẻ mặt mệt mỏi và thâm tình.
"Chúng ta ở bên nhau bảy năm."
"Em nhất định phải làm mọi chuyện đến mức không thể cứu vãn sao?"
"Xe cộ, tiền bạc, đám cưới..."
"Chúng ta đều có thể từ từ giải quyết."
"Nhưng em đừng động tới công việc của anh."
Thì ra...
Giới hạn cuối cùng của anh ta nằm ở đây.
Không phải chuyện tôi suýt chết trên cao tốc.
Không phải chuyện mẹ anh ta đến công ty làm loạn.
Mà là tôi đã chạm vào công việc của anh ta.
Tôi hỏi:
"Nếu tôi không rút đơn thì sao?"
Ánh mắt Bùi Nghiễn Chu dần lạnh đi.
"Vậy thì đừng trách anh."
Điện thoại đột nhiên rung lên.
Là tin nhắn của chủ nhà.
"Hứa tiểu thư."
"Bạn trai cô nói hai người chuẩn bị trả nhà."
"Ngày mai tôi sẽ dẫn người tới xem phòng."
Ngay sau đó.
Lại là một tin nhắn từ ngân hàng.
Tài khoản chung dành cho đám cưới của tôi bị chuyển đi 96.000 tệ.
Phần ghi chú hiện rõ:
Bồi thường tổn thất hôn lễ.