Cô ta tuyệt vọng bò dậy từ dưới đất, lao lên muốn bóp cổ tôi:
"Hóa ra là mày, là mày vẫn luôn ở sau lưng hãm hại tao! Vậy chúng ta đồng quy vu tận..."
Ngay lúc tay cô ta sắp chạm vào cổ tôi, bảo vệ ngoài cửa đã lao ra, một cước liền đá cô ta xa bốn năm mét.
Cô ta đau đến hộc ra một ngụm máu, sợ hãi hét lên: "Mau cứu tôi, tôi sắp chết rồi."
Tôi mỉm cười: "Muốn chết, đâu có dễ dàng như vậy."
"Các người ném cô ta vào gầm cầu nhiều người vô gia cư nhất."
Kiếp trước cô ta gọi côn đồ cưỡng hiếp tập thể tôi ngay trên đường, kiếp này tôi liền gọi những gã vô gia cư kia chơi chết cô ta.
Cái này gọi là có qua có lại.
...
Khoảng chừng nửa tháng sau thì nhìn thấy tin tức Hạ Tầm Tầm tử vong trên báo chí.
Thê thảm hơn so với tôi tưởng tượng một chút, đám người vô gia cư kia rất nhiều kẻ mắc bệnh tâm thần ra tay căn bản không biết nặng nhẹ, trời rất lạnh cũng không cho cô ta mặc quần áo cứ thế nằm đó, sau đó chết rồi.
Đám người vô gia cư kia sợ bị phát hiện liền chặt cô ta thành mấy khúc, sau đó ném cho chó hoang ăn, muốn hủy diệt chứng cứ.
Cho nên cuối cùng thi thể cũng không còn nguyên vẹn.
Kết quả này tôi rất hài lòng.
Tần Thính Vãn cũng vô cùng hài lòng.
Tuy rằng không phải chị em ruột, nhưng trải qua chuyện này đã xác lập tình bạn nồng hậu của chúng tôi.
Chị em tốt thì nên giúp đỡ lẫn nhau.
Sau này, cô ấy giúp tôi tìm trường học thích hợp nhất cho em trai tôi đi học, để em trai tôi tiếp xúc với cuộc sống học đường.
"Tuy rằng em trai cậu trí lực phát triển chậm, nhưng cũng phải tiếp xúc nhiều với con người, như vậy mới có thể càng ngày càng tốt hơn."
Tần Thính Vãn vỗ vỗ vai tôi: "Sau này có việc gì có thể trực tiếp đến tìm tôi, không cần sợ phiền phức."
"Được."
Tôi nhìn em trai cười vui vẻ trong trường học, trong lòng rất an ủi.
Kiếp này nhìn thấy em trai vui vẻ vui sướng sống tiếp, nhìn thấy gia đình hòa thuận.
Là chuyện tôi vui vẻ nhất rồi.
—Hoàn—