Nghi thức chào mừng đã bắt đầu, nhà giàu nhất được hiệu trưởng vây quanh đi lên đài.
Hiệu trưởng long trọng giới thiệu: "Vị này là ông Tần Tinh Thời, nhà giàu nhất thành phố A chúng ta cũng là nhà từ thiện lớn, lần này đến cũng là để quyên tặng cho trường chúng ta tòa nhà dạy học đa phương tiện, tốn kém bảy triệu tệ."
Dưới đài trong nháy mắt vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Có người nhỏ giọng kích động nói: "Đây chính là bố của Tần Thính Vãn, giá trị con người mấy chục tỷ tệ đấy, cực kỳ có tiền."
"Thật hâm mộ cô ấy quá, không chỉ đầu thai tốt, hơn nữa học tập còn xuất sắc như thế."
"Nữ thần đó, thỏa thỏa là nữ thần, là sự tồn tại chúng ta không thể với tới."
Trên mặt Hạ Tầm Tầm lộ ra vẻ ghen tị hâm mộ, chua loét nói: "Hừ, các cậu thật nông cạn, tiền có tác dụng gì? Quan trọng nhất là nhân phẩm tốt hay không tốt?"
Người bên cạnh cười nhạo nói: "Tôi thấy cậu chính là ăn không được nho thì nói nho chua."
Hạ Tầm Tầm lập tức nghĩa chính ngôn từ nói: "Gia đình hiện tại của tôi tuy rằng tính không ra rất giàu có, nhưng nếu thật sự cho tôi lựa chọn, tôi nhất định sẽ lựa chọn ở trong gia đình hiện tại của tôi."
Tôi nín cười, xen vào hỏi:
"Tầm Tầm, cậu vừa nói là thật sao? Nếu là nhà giàu nhất là bố ruột cậu, cậu cũng sẽ không đi theo ông ấy sao?"
Hạ Tầm Tầm do dự một giây, nhưng lại cảm thấy trên trời không thể nào rớt xuống miếng bánh.
Vỗ ngực, thề thốt nói: "Đó là đương nhiên rồi, từ nhỏ bố mẹ và cậu đối với tớ cực kỳ tốt, tuy rằng tớ không phải con ruột, nhưng không có mọi người cũng không có tớ hiện tại."
Nói đến tình chân ý thiết, các bạn học đều khen ngợi:
"Bạn học Hạ Tầm Tầm tam quan thật sự rất chính nha, không ham mộ hư vinh lại rất biết ơn."
Cô ta đắc ý khóe miệng nhếch lên, cô ta thích nhất làm tiêu điểm của đám đông.
Vậy tôi đương nhiên là phải giúp cô ta một tay rồi, bắt đầu quảng bá rộng rãi trong các bạn học.
Rất nhanh, cô ta liền trở thành người bạn học nhân phẩm xuất chúng, không yêu tiền tài, tam quan rất chính trong mắt mọi người.
Nhìn cô ta cười vui vẻ như vậy, tôi cũng nhếch môi.
Lát nữa cho dù bên phía tên côn đồ xảy ra chút ngoài ý muốn, thì Hạ Tầm Tầm cũng sẽ không dễ dàng nhận tổ quy tông như vậy, ít nhất ở trong trường học sẽ bị dư luận của các bạn học đè chết.
Đương nhiên, Tần Thính Vãn cũng không làm tôi thất vọng, đích thân dẫn tên côn đồ đi vào.
"Hạ Tầm Tầm, con tiện nhân mày lại dám cắm sừng cho ông đây."
Tóc Vàng vừa mở miệng đã là vương nổ, âm thanh tuy rằng so không lại micro của hiệu trưởng, nhưng các bạn học xung quanh đều nhao nhao quay đầu lại xem.
Hắn không những không cảm thấy mất mặt, thậm chí còn có chút vui mừng, cảm thấy oai phong cực kỳ.
Hạ Tầm Tầm giật mình: "Vương Cường, sao anh lại đến đây?"
Tóc Vàng túm lấy tóc cô ta kéo xuống đất, nhổ một bãi nước bọt vào người cô ta:
"Ông đây không đến còn không biết mày cắm sừng cho ông, con đĩ này, không có đàn ông thì sẽ chết à."