Lý Tư và Chu Dịch đồng thời sững sờ.
Trong mắt hai người đều hiện lên vẻ kinh ngạc.
Tinh Thần Quang Khoa!
Đó là một trong những tập đoàn bán dẫn hàng đầu châu Âu.
Giá trị thị trường lớn gấp hơn mười lần Tập đoàn Lục Thị Mới hiện tại.
Một thương vụ cá lớn nuốt cá voi như vậy.
Nghe chẳng khác nào chuyện viển vông.
“Chủ tịch Ôn...”
Lý Tư chần chừ lên tiếng.
“Việc này quá khó.”
“Về nguồn vốn của chúng ta...”
“Tiền không phải vấn đề.”
Tôi trực tiếp cắt ngang lời cô ấy.
Giọng điệu bình thản.
Nhưng mang theo uy nghiêm không cho phép phản bác.
“Sức mạnh của nhà họ Ôn sẽ là hậu thuẫn vững chắc nhất cho các anh.”
“Điều các anh cần làm.”
“Chỉ là chấp hành.”
Tôi chậm rãi đứng dậy.
Ánh mắt hướng về phía chân trời ngoài cửa kính.
“Hãy nhớ kỹ.”
“Điều tôi muốn không phải là một công ty chỉ biết tranh giành thị phần trong nước.”
“Điều tôi muốn...”
“Là một đế chế công nghệ đủ sức đứng trên sân khấu thế giới.”
“Và trở thành kẻ đặt ra luật chơi.”
Giọng nói không lớn.
Nhưng từng chữ đều như tiếng chuông nặng nề vang lên trong lòng Lý Tư và Chu Dịch.
Lần đầu tiên.
Hai người thực sự hiểu được.
Thế nào mới gọi là quyền thế.
Nó không đến từ âm mưu thủ đoạn.
Không đến từ những lời nịnh nọt.
Mà đến từ thực lực tuyệt đối.
Và tầm nhìn đủ sức bao quát cả thế giới.
“Vâng, Chủ tịch Ôn!”
“Chúng tôi sẽ lập tức triển khai!”
Hai người cung kính cúi đầu.
Sau đó rời khỏi văn phòng.
Tôi đứng dậy.
Bước tới trước ô cửa kính sát đất rộng lớn.
Bên dưới.
Thành phố phồn hoa trải dài bất tận.
Xe cộ như dòng nước.
Con người nhỏ bé như những hạt cát.
Tôi chợt nhớ tới mười năm trước.
Ngày ấy.
Tôi cũng từng đứng ở vị trí này.
Ngắm nhìn khung cảnh tương tự.
Khi đó tôi quay sang Lục Thành Viễn.
Vui vẻ nói với anh ta:
“Thành Viễn, anh nhìn xem.”
“Cuối cùng chúng ta cũng có công ty của riêng mình rồi.”
Lục Thành Viễn ôm lấy tôi.
Khí thế ngút trời.
“Ôn Tình.”
“Đây chỉ mới là khởi đầu.”
“Sau này anh nhất định sẽ trở thành người khiến em hạnh phúc nhất thế giới.”
Mười năm đã trôi qua.
Phong cảnh vẫn vậy.
Nhưng con người đã không còn như xưa.
Khóe môi tôi khẽ cong lên thành một nụ cười lạnh.
Người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới sao?
Tôi không cần bất kỳ người đàn ông nào ban cho mình hạnh phúc.
Bởi vì...
Chính tôi mới là người tạo ra hạnh phúc.
Cũng là người đặt ra mọi quy tắc.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại nội bộ trên bàn vang lên.
Là giọng của thư ký.
“Chủ tịch Ôn.”
“Lão gia gọi tới.”
Tôi nhận cuộc gọi.
“Ông nội.”
“Tri Hạ.”
“Cháu làm rất tốt.”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy hài lòng của Ôn Chấn Bang.
“Rất giống phong thái năm xưa của ông.”
“Nhưng chỉ lấy lại một công ty rách nát như vậy vẫn chưa đủ.”
Giọng nói của ông chậm rãi trầm xuống.
“Con cháu nhà họ Ôn đã chịu uất ức.”
“Vậy phải để cả thế giới biết.”
“Kẻ nào dám bắt nạt con cháu nhà họ Ôn sẽ phải trả giá thế nào.”
Ánh mắt tôi lập tức trở nên sâu thẳm.
“Ông nội.”
“Cháu hiểu.”
“Diễn đàn Kinh tế Toàn cầu tổ chức tại Thụy Sĩ vào tháng tới đã gửi thư mời cho cháu.”
“Đến lúc đó.”
“Cháu sẽ lấy thân phận người thừa kế nhà họ Ôn chính thức tham dự.”
“Rất tốt.”
Ôn Chấn Bang bật cười hài lòng.
“Đã đến lúc.”
“Để cái tên Ôn Tri Hạ vang vọng khắp thế giới rồi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi nhìn những tầng mây trắng ngoài khung cửa kính.
Lục Thành Viễn.
Anh cho rằng như vậy là kết thúc rồi sao?
Không.
Mọi chuyện...
Mới chỉ vừa bắt đầu.
Mười năm thanh xuân mà anh đã lấy đi từ tôi.
Tôi sẽ dùng cả đời ngước nhìn và hối hận của anh.
Để hoàn trả.