Trở về căn biệt thự mà tôi và Lục Thành Viễn đã cùng chung sống suốt mười năm.
Tôi không còn chút lưu luyến nào.
Từng ngóc ngách trong căn nhà này đều do chính tay tôi sắp đặt.
Nhưng lúc này nhìn lại, tôi chỉ thấy lạnh lẽo và xa lạ.
Tôi thức trắng cả đêm.
Không phải vì đau lòng.
Mà vì bận rộn.
Khi trời vừa sáng, luật sư riêng của tôi, Chu Dịch, đã dẫn theo cả đội ngũ xuất hiện trước cửa biệt thự.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ấy lập tức cúi người chào đầy kính trọng.
“Đại tiểu thư.”
Tôi khẽ gật đầu, đưa cho anh ấy một bản danh sách.
“Luật sư Chu, làm theo những gì ghi trong này.”
Chu Dịch nhận lấy danh sách.
Chỉ mới nhìn qua một lượt, sắc mặt anh ấy đã thay đổi.
Trên đó ghi toàn bộ tài sản liên quan đến Lục Thị đứng tên tôi, cùng tất cả các thỏa thuận bảo lãnh mà tôi từng ký cho Tập đoàn Lục Thị.
“Đại tiểu thư, chuyện này...”
“Tôi muốn ly hôn.” Tôi bình tĩnh nói.
“Về việc phân chia tài sản...”
“Tôi không lấy một xu nào.”
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhưng vô cùng kiên quyết.
“Ngoài ra, hãy soạn một bản thỏa thuận ly hôn, lập tức gửi tới văn phòng của Lục Thành Viễn.”
“Chỉ có một yêu cầu.”
“Tôi ra đi tay trắng.”
Môi Chu Dịch khẽ động.
Cuối cùng anh ấy vẫn không dám hỏi thêm.
Anh ấy hiểu tính cách của tôi.
“Vâng, đại tiểu thư. Tôi sẽ lập tức xử lý.”
Đội ngũ luật sư làm việc vô cùng hiệu quả.
Mười giờ sáng.
Một bản thỏa thuận ly hôn vừa được hoàn thành, cùng một thư luật sư do phía tôi gửi tới, đúng giờ xuất hiện trên bàn làm việc của Lục Thành Viễn.
Nghe nói lúc đó anh ta đang họp với bộ phận quan hệ công chúng, bàn cách dập tắt scandal tối qua.
Khi trợ lý Vương mang tài liệu vào, Lục Thành Viễn vẫn đang đau đầu vì dư âm của cơn say, vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn.
“Là cái gì vậy?”
“Tổng giám đốc, là... là luật sư của phu nhân gửi tới.”
Lục Thành Viễn sững người.
Sau đó cầm tập tài liệu lên.
Khi nhìn thấy năm chữ “Thỏa thuận ly hôn”, anh ta thoáng ngạc nhiên.
Nhưng đến khi lật tới trang cuối cùng, nhìn thấy bên cạnh chữ ký của tôi, ở mục phân chia tài sản ghi rõ:
“Từ bỏ toàn bộ tài sản hình thành trong thời kỳ hôn nhân.”
Anh ta bật cười.
Không phải cười lạnh.
Mà là kiểu cười khẩy đầy khinh miệt và chế giễu.
Anh ta ném tập tài liệu xuống bàn, ngả người ra ghế.
“Ra đi tay trắng?”
Giống như vừa nghe thấy một chuyện nực cười nhất thế gian.
“Ôn Tình, cô nghĩ rời khỏi tôi rồi còn sống nổi sao?”
“Mười năm nay, cô ăn của tôi, mặc của tôi, ở nhà của tôi.”
“Cái danh ‘Tổng giám đốc Ôn’ mà cô tự hào chẳng qua cũng chỉ là hào quang tôi ban cho cô mà thôi.”
“Không có tôi, cô chẳng là cái gì cả.”
Anh ta cầm điện thoại lên.
Thuần thục bấm số của tôi.
Anh ta cho rằng tôi cũng giống như vô số lần cãi vã trước đây.
Chỉ đang giận dỗi mà thôi.
Chỉ cần anh ta chịu dỗ dành đôi câu.
Hoặc mạnh mẽ ép buộc một chút.
Tôi sẽ ngoan ngoãn quay về.
Anh ta quá tự tin.
Cũng quá không hiểu rằng...
Ôn Tình của tối hôm qua và Ôn Tình của hôm nay đã không còn là một người nữa.
Điện thoại đổ chuông rất lâu.
Cuối cùng cũng được kết nối.
“Alo.”
Giọng tôi bình thản đến lạ.
“Ôn Tình, cô quậy đủ chưa?”
Giọng Lục Thành Viễn mang theo sự mất kiên nhẫn đầy cao ngạo.
“Lập tức hủy bản thỏa thuận ngu xuẩn đó đi, rồi về nhà ngay.”
“Tôi có thể coi như chuyện tối qua chưa từng xảy ra.”
Nghe giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ ở đầu dây bên kia.
Tôi bỗng thấy thật nực cười.
“Lục Thành Viễn.”
Tôi khẽ lên tiếng.
“Tôi đã ký thỏa thuận rồi.”
“Nếu anh không có ý kiến gì thì mau ký tên đi.”
“Đừng lãng phí thời gian của cả hai nữa.”
“Cô!”
Rõ ràng thái độ lạnh nhạt của tôi đã khiến anh ta nổi giận.
“Ôn Tình, đừng có được voi đòi tiên!”
“Cô thật sự nghĩ tôi không dám ký sao?”
“Ra đi tay trắng, tôi muốn xem cô lấy gì mà sống!”
“Đến lúc đó đừng khóc lóc quay về cầu xin tôi!”
“Không đâu.”
Tôi cắt ngang lời anh ta.
“Tôi chỉ thông báo cho anh biết một tiếng thôi.”
“Kể từ khoảnh khắc tôi đặt bút ký tên.”
“Giữa chúng ta chỉ còn lại thủ tục pháp lý.”
Nói xong.
Tôi trực tiếp cúp máy.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời xanh trong vắt.
Thật tốt.
Từ nay về sau.
Cuối cùng tôi cũng không cần phải mang danh xưng ‘Lục phu nhân’ nữa.