Tôi không lập tức đáp trả bài viết dài kia.
Khi một người bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, câu đầu tiên nói ra thường là câu dễ sai nhất.
Tôi gửi đường link cho luật sư Trần.
Đồng thời ghi màn hình toàn bộ khu bình luận, trang chia sẻ và cả trang chủ của tài khoản đăng bài.
Hà Vy ngồi bên cạnh, tức đến mức tay run lên.
“Bọn họ cắt ghép quá giỏi.”
“Rõ ràng trong ảnh có cả Đường Mạn.”
“Vậy mà lại cố tình chỉ giữ lại hình cậu và Mã Ngọc Cầm.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
“Không phải cắt ghép giỏi.”
“Mà là có người đã chuẩn bị từ trước.”
“Chuẩn bị sẵn cách đóng đinh tôi thành kẻ xấu.”
Luật sư Trần nhanh chóng gọi lại.
“Cô Trình, trước mắt đừng công khai đôi co với họ.”
“Tôi đã liên hệ bên công chứng để tiến hành thu thập chứng cứ trên mạng.”
“Bài viết này được đăng bằng tài khoản chính thức của công ty.”
“Chủ thể chịu trách nhiệm rất rõ ràng.”
“Hiện giờ cô cần làm hai việc.”
“Thứ nhất, lưu giữ toàn bộ chứng cứ.”
“Thứ hai, lập tức về nhà kiểm tra xem giấy tờ tùy thân và hồ sơ bất động sản của cô còn nguyên hay không.”
Tim tôi chợt trùng xuống.
Nếu Thẩm Nghiễn Chu đã dám giả mạo giấy ủy quyền.
Thì chắc chắn anh ta không chỉ động vào một tờ giấy.
Tôi lập tức bảo tài xế quay đầu về nhà.
Trên đường đi.
Mã Ngọc Cầm liên tục đổi số gọi cho tôi.
Tôi không nghe bất kỳ cuộc nào.