Khung cảnh xung quanh lập tức im phăng phắc.
Ngay sau đó.
Tiếng bàn tán nổi lên như sóng.
Từng ánh mắt đổ dồn về phía Đường Mạn.
Giống như những mũi kim vô hình.
Đường Mạn hoảng hốt lao tới định giật điện thoại.
Nhưng bảo vệ một lần nữa chặn cô ta lại.
Tôi cất điện thoại đi.
“Cô Đường.”
“Lần sau muốn nói dối...”
“Thì nhớ kỹ mình đã từng nói gì trước đó.”
Đúng lúc ấy.
Một chiếc taxi thắng gấp bên đường.
Cửa xe bật mở.
Thẩm Nghiễn Chu gần như lao xuống.
Bộ vest trên người đã nhăn nhúm.
Cà vạt lệch sang một bên.
Trong tay vẫn còn nắm chặt hộ chiếu.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi.
Hai mắt anh ta lập tức đỏ lên.
“Tri Hạ...”
“Em nghe anh giải thích đã.”
Tôi nhìn người đàn ông chỉ vài tiếng trước còn hôn lên trán mình ở cửa an ninh.
Mới vài giờ ngắn ngủi.
Anh ta như bị rút mất toàn bộ xương sống.
Nhưng tôi biết rất rõ.
Anh ta không hối hận vì phản bội.
Anh ta chỉ sợ...
Tiền không còn nữa.
Thẩm Nghiễn Chu bước nhanh về phía tôi.
Đưa tay định nắm lấy tay tôi.
Tôi lùi lại một bước.
“Đừng chạm vào tôi.”
Bàn tay anh ta lập tức khựng giữa không trung.
Mã Ngọc Cầm như nhìn thấy cứu tinh.
Lao tới ôm lấy cánh tay con trai.
“Nghiễn Chu!”
“Con mau quản cô ta đi!”
“Nó lấy hết tiền rồi!”
Nhưng Thẩm Nghiễn Chu chẳng buồn nhìn mẹ mình.
Ánh mắt từ đầu đến cuối chỉ dán trên người tôi.
“Tri Hạ.”
“Chúng ta về nhà nói chuyện được không?”
“Đừng làm ầm ở ngoài như thế này.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Anh muốn nói chuyện ngoại tình?”
“Hay muốn nói chuyện hai triệu chín trăm nghìn tệ?”
Sắc mặt Thẩm Nghiễn Chu lập tức trắng bệch.
Đúng lúc ấy.
Đường Mạn bỗng vịn vào bức tường bên cạnh.
Khẽ kêu lên một tiếng.
“Nghiễn Chu...”
“Em đau bụng...”