Tiệc mừng con gái đậu đại học, chồng tôi uống quá chén.
Khách khứa ra về hết, anh ấy cười cười rồi bắt đầu lau nước mắt.
Dưới tác dụng của hơi men, anh ấy dần trở nên đa sầu đa cảm không thể tự chủ.
Tôi đưa khăn giấy sang giúp anh lau nước mắt, anh ấy như thể rất ngại ngùng, liền mạnh mẽ nhún vai 1 cái, né tránh tay tôi.
Con gái bước tới.
"Bố làm sao thế, bố mà khóc nữa là con cũng không nhịn được khóc theo đâu."
Thế là chồng tôi liền nắm chặt lấy tay con gái, 2 người tựa đầu vào nhau, cùng khóc.
Tôi cầm tờ khăn giấy bị bỏ lơ sang 1 bên, nửa lời an ủi cũng không chen vào được.
Minh Trí Viễn khóc 1 lúc lâu mới điều chỉnh lại được cảm xúc, anh ngẩng đầu lên vừa rút khăn giấy cho con gái vừa lên tiếng.
"Trừng Trừng, lên đại học rồi con có thể yêu đương, nhưng nhất định phải nhìn rõ lòng người."
"Nhớ kỹ lời bố dặn, đứa nào chỉ có lời ngon tiếng ngọt mà không có hành động thực tế, thì tất cả đều là kẻ lừa đảo."
"Rất nghèo nhưng lại dám mở miệng theo đuổi con, trực tiếp loại bỏ luôn, bọn chúng nếu không phải nhắm vào tiền của con thì cũng là kéo con xuống bùn, nếu nó thực sự yêu con, sẽ không nỡ để con phải chịu khổ cùng nó."
"Còn nữa, đứa nào khóc lóc với con, kể lể về vết thương lòng, kể về gia đình ruột thịt bất hạnh, tất cả đều là để lừa gạt sự thương hại và kích thích ham muốn cứu rỗi của con thôi, tuyệt đối đừng đoái hoài."
Minh Trí Viễn nói 1 câu, Minh Trừng lại gật đầu thật mạnh 1 cái.
2 người họ người tung kẻ hứng, vừa khóc vừa cười, cứ thế trò chuyện rất lâu.
Thậm chí tôi về phòng từ lúc nào họ cũng chẳng hề hay biết.
Tôi ở trong phòng ngủ vừa nghe những kinh nghiệm từng trải của Minh Trí Viễn, vừa bắt đầu ra tay thu dọn hành lý.
Sáng sớm ngày hôm sau, lúc Minh Trí Viễn tỉnh rượu, tôi đã rời khỏi ngôi nhà mà mình chung sống suốt 20 năm qua.