Minh Trừng hiển nhiên không thể tin nổi chuyện tôi muốn ly hôn.
"Mẹ, mẹ thực sự vì bố đối xử với con quá tốt nên mới đòi ly hôn với bố sao?"
Trong giọng nói nức nở của con bé mang theo 1 tia oán giận khó mà nhận ra.
Tôi kiên nhẫn bảo với con, bố nó có thể yêu thương nó như vậy, tôi rất lấy làm an ủi.
Cô con gái cưng của tôi được nhiều người yêu thương, là chuyện khiến tôi vui vẻ muốn thấy nhất.
"Nhưng mà, mẹ không biết sao, mẹ đã sắp 50 tuổi rồi đấy!"
Tim tôi chùng xuống, giọng nói cũng trở nên lạnh lẽo.
"Mẹ nhớ tối qua bố con đã nói với con, đời người chỉ sống 1 lần, bất kể lúc nào cũng phải có dũng khí tuân theo nội tâm."
"Lúc bố con nói, con rõ ràng là rất tán đồng."
"Bây giờ con đã khôn lớn thành người, mẹ chẳng qua cũng chỉ muốn tuân theo nội tâm 1 lần mà thôi."
"...Nhưng mà"
Minh Trừng vẫn không thể hiểu được.
Tôi ngắt lời con bé, chẳng có nhưng mà gì cả, mẹ chỉ là không muốn quãng đời còn lại vẫn tiếp tục sống trong cái môi trường bị phân biệt đối xử đó.
Không muốn rơi vào mớ cảm xúc dằn vặt lặp đi lặp lại nữa.
Minh Trí Viễn không hề mắc lỗi lầm mang tính nguyên tắc nào, cũng chẳng phải là kẻ tội ác tày trời.
Chỉ là những chi tiết vụn vặt trong cuộc sống, những cử chỉ nhỏ nhặt cùng với vài ánh mắt vô tình, khiến tôi cảm thấy ngột ngạt và phiền muộn.
Tình trạng này đã bắt đầu từ lúc con gái còn rất nhỏ.
Lần cãi vã bùng nổ đầu tiên là lúc tôi và con gái đang ngồi ở đầu giường xem truyện tranh, còn Minh Trí Viễn thì chọc ghẹo con ở cuối giường.
Anh ta thò tay vào trong chăn để tóm lấy bàn chân nhỏ xíu của con, mỗi lần tóm được là 2 bố con lại cười ha hả, sau đó Minh Trí Viễn lấy bộ râu lởm chởm của mình đâm vào lòng bàn chân con bé.
1 khung cảnh êm ấm chan hòa.
Thế nhưng có 1 lần, Minh Trí Viễn vô tình tóm trúng chân tôi.
Khoảnh khắc ấy vẻ ghét bỏ trên mặt anh ta không kịp che giấu, chân tôi bị anh ta hất ra, anh ta còn ra vẻ đùa giỡn thốt lên 1 câu thúi quá.
Con gái bị chọc cười nắc nẻ, tôi lại có chút cười không nổi.
Minh Trí Viễn đứng dậy đi rửa tay, tôi lại nhớ tới lúc chúng tôi mới quen nhau, dáng vẻ anh ta ủ ấm đôi chân tôi trên bụng mình.
Sự chênh lệch to lớn này khiến sắc mặt tôi cực kỳ khó coi.
Minh Trí Viễn rửa tay xong liền giải thích rằng, trên chân người lớn có vi khuẩn, sờ chân tôi xong lại đi sờ con gái, anh ta sợ lây bệnh cho con.
Lần cãi nhau đó khiến tôi có cảm giác mình như đang kiếm chuyện vô cớ.
Cuối cùng 1 câu nói của Minh Trí Viễn đã cho tôi cái cớ để tự lừa mình dối người.
Anh ta nói: "Con gái là do em suýt mất mạng, cực khổ trăm bề mới sinh ra được, sao anh có thể không thương nó không yêu nó."
1 câu nói đầy rẫy sơ hở, tôi lại tin là thật.
Thế nên trong những tháng ngày sau đó, sự phân biệt đối xử đã trở thành chuyện bình thường.
Cái ôm lúc bước vào nhà, Minh Trí Viễn mãi mãi luôn mừng rỡ đi ôm con gái trước, sau đó vừa hớn hở trò chuyện với con bé vừa không thèm quay đầu lại đụng nhẹ vào vai tôi 1 cái.
Nói chuyện với con gái thì lúc nào cũng lắng nghe tận tâm, tôi xen vào 1 câu liền dùng thái độ qua loa ngay lập tức.
Đồ ăn mang tính hàn lạnh anh ta nói con gái không được ăn nhiều, thế là cướp ngay từ bên cạnh con gái, đem đặt trước mặt tôi.
1 khoảng thời gian rất dài tôi không thể nào coi Minh Trí Viễn trước mắt và Minh Trí Viễn lúc mới yêu là cùng 1 người.
Tình yêu anh ta dành cho tôi dường như đã biến mất, tôi từng trao đổi với anh ta, nhưng thái độ bật cười của anh ta lại khiến tôi cảm thấy bản thân giống hệt kẻ lụy tình mù quáng.
Tôi tự khuyên nhủ mình, hôn nhân chính là như vậy, tình yêu chẳng qua chỉ hóa thành trách nhiệm và sự bảo bọc.
Minh Trí Viễn vẫn coi như là biết lo cho gia đình, tôi còn đòi hỏi xa vời điều gì nữa đây.
Ngày tháng cứ thế mơ hồ mông lung trôi qua.
Thế nhưng những lời anh ta nói sau cơn say, lại khiến cuộc sống hôn nhân hơn 20 năm nay của tôi trở nên giống hệt 1 trò cười.
Sự khởi đầu của cuộc hôn nhân này, vốn dĩ chưa từng là vì tình yêu, mà là sự toan tính của anh ta.