Cho đến trưa hôm nay, tôi vẫn chưa biết rằng Tàng Hoài đang âm thầm chuẩn bị khiến CPU của Weibo sập chỉ sau một giờ nữa.
Lúc ấy tôi đang ở trong đoàn phim, tranh thủ thời gian rảnh để sắp xếp lịch trình cho tháng sau của anh ấy.
Nữ phụ tuyến nhỏ trong đoàn, Mạn Di, nổi tiếng là cà khịa và chảnh chọe, đột nhiên gọi tôi:
“Này, cô gì đó, Tiểu Trần phải không? Ra mua cho tôi ly Americano đá, trời nóng chết đi được!”
Tôi quay đầu lại, thấy cô ta đang bắt chéo chân ngồi dưới bóng cây, trợ lý phía sau còn đang quỳ gối cầm ô che nắng cho.
Không có ai rảnh để cô ta sai vặt, cô ta liền nhắm vào tôi:
“Hình như cô là… trợ lý của anh Hoài đúng không? Anh ấy đang không có ở đây, cô cũng đừng lười biếng nữa, đi chạy việc cho tôi đi. Tôi sẽ nói tốt vài câu với anh Hoài giúp cô. Cô cũng biết mà, anh Hoài cưng tôi lắm.”
Ừ, đúng là bây giờ Tàng Hoài không có ở đây, anh ấy đang bị tôi sai đi bệnh viện lấy kết quả kiểm tra thai sản cho tôi.
Nhưng chuyện Tàng Hoài cưng chiều cô ta thì tôi lại chưa từng nghe qua. Rõ ràng là Mạn Di cứ đeo bám, còn Tàng Hoài thì né như né tà.
Từ sau khi mang thai, cơ thể tôi yếu ớt, lúc nào cũng uể oải.
Thế nhưng vì là quản lý riêng của Tàng Hoài, tôi cũng phải giữ gìn hình ảnh cho anh ấy, không muốn đôi co với loại tuyến nhỏ như cô ta, nên tôi đã gọi luôn cà phê cho cả đoàn từ quán gần nhất, lấy danh nghĩa của Tàng Hoài mời.
Mọi người trong đoàn đều vui vẻ cảm ơn “anh Hoài” rối rít, thì Mạn Di bắt đầu khó chịu.
“Phì, cái đồ rẻ tiền gì đây? Không phải Starbucks thì uống làm sao?”
Vừa nhấp một ngụm, cô ta đã phun ra, nước bắn thẳng vào mặt trợ lý phía sau.
“Tiểu Trần, cô lại đây!”
Rồi cô ta gọi tôi tới, chẳng nói chẳng rằng, vẻ mặt hống hách, bất ngờ mở nắp cốc rồi tạt thẳng ly cà phê đá vào chân tôi!
Tôi hoàn toàn không kịp phản ứng, đá lạnh va vào đầu gối, nước chảy ướt cả chân, lạnh đến rùng mình.
Thai của tôi vốn không ổn, mấy tháng nay đến nước lạnh còn không dám đụng, huống chi là bị dội thẳng nước đá.
“Loại nước uống rác rưởi này, đem đi tắm còn hợp lý hơn!”
Mạn Di cười lạnh: “Tôi không uống đồ rẻ tiền, nhớ lấy.”
Trợ lý đang quỳ sau lưng cô ta, Đinh Mạt Mạt, rụt rè lên tiếng nhắc:
“Nhưng chị Mạn ơi, quán Starbucks gần nhất cũng cách đây bảy tám cây số lận…”
Còn chưa dứt câu, cái cốc rỗng trên tay Mạn Di đã đập thẳng vào trán cô ấy.
“Ối, xin lỗi nhé, trượt tay mất.”
Cô ta trợn mắt lật cả lòng trắng:
“Phải rồi Mạt Mạt, tối qua chị ngủ một mình trong khách sạn thấy sợ quá, tối nay em qua ngủ cùng chị nhé. Nhưng chỉ có một cái giường thôi, làm phiền em ngủ bồn tắm rồi. Đêm mà mất ngủ thì tranh thủ suy nghĩ đi, ở đây đến lượt em lên tiếng à?”
Đinh Mạt Mạt cắn chặt môi, không nói một lời.
Tôi đang định lên tiếng thì Tàng Hoài gọi điện đến.
“Kết quả có rồi, lần này ổn.”
Giọng anh lạnh nhạt, anh vẫn vậy, lạnh đến mức khiến tôi không đoán được vị trí của mình trong lòng anh.
May mà, những lời anh nói đủ khiến lòng tôi an tâm.
“Bác sĩ nói tình hình khá tốt, các chỉ số đều bình thường. Trần Cẩn Giai, anh thật sự sắp làm bố rồi.”
Giọng trầm mang theo chút cảm xúc, nhưng sao tôi lại nghe thấy cả tiếng nghẹn ngào?
“Tàng Hoài, nói nhỏ thôi.”
Tôi vội vã bấm nút giảm âm lượng, căng thẳng tránh sang chỗ khác.
“Em cũng sắp làm mẹ rồi, phải mạnh mẽ hơn chút.”
Nghe tôi cằn nhằn, Tàng Hoài vẫn điềm đạm đáp lại, ít nhất thì cũng ngoan ngoãn hạ giọng ngay lập tức.
Chỉ tiếc, tôi hoàn toàn không ngờ rằng, nói nhỏ chẳng có tác dụng quái gì!
Chẳng bao lâu nữa, anh sẽ hét to “Anh sắp làm bố rồi” đến cả thiên hạ đều biết, hét đến mức làm Weibo sập, hét đến mức cả mạng xã hội đi tìm “chị dâu”!