Dư luận một lần nữa bị thổi bùng lên.
Khoảnh khắc Tàng Hoài bế tôi rời khỏi phim trường lập tức trở thành tiêu điểm trên khắp các mặt báo.
Anh vừa ngồi ở cuối giường, khéo léo bóp chân cho tôi, vừa đọc từng dòng bình luận khen tôi xinh đẹp, hay những bài bóc thân phận của tôi rồi trầm trồ rằng tôi giỏi giang, bản lĩnh.
Còn tôi thì chọn tắt máy tạm thời, để mặc cho mọi chuyện tự nhiên lan ra.
Cùng lúc đó, Tàng Hoài nhận được cuộc gọi cầu xin tha thứ từ Mạn Di — cô ta đích danh gọi tôi nghe máy:
“Chị Trần… là em có mắt không tròng, em không nên tạt cà phê vào chị, cũng không nên mắng chị, không nên tạo scandal để ké nhiệt... Chị tha cho em đi, đừng chặn đường sống của em…”
Giọng cô ta nức nở, nghe thật đáng thương, cầu xin như một con chó con tội nghiệp, hoàn toàn khác xa vẻ hống hách kiêu căng ngày thường.
“Được thôi. Năm giờ chiều, cô dẫn người đại diện và trợ lý của mình đi cùng tôi đến một nơi. Làm xong việc, tôi sẽ tha cho các người.”
Mạn Di như vớ được cọng rơm cứu mạng, lập tức đồng ý, vui mừng ra mặt.
…
Đến khi lên xe thật, thấy đường càng chạy càng về vùng ngoại ô vắng vẻ, vẻ mặt cả đám bắt đầu căng thẳng, bất an dò hỏi tôi rốt cuộc định làm gì.
Khi xe dừng trước nghĩa trang, và bia mộ của Tần Tần hiện ra trước mắt — trán người đại diện của Mạn Di đã bắt đầu túa mồ hôi như mưa.
“Tất cả những gì các người làm liên quan đến cái chết của Tần Tần — nói ra. Rồi quỳ xuống xin lỗi cô ấy. Làm xong, tôi sẽ tha cho. Tào Mẫn sẽ không cắt vốn. Các người vẫn có thể tiếp tục sống trong cái giới này.”
Mạn Di nửa tin nửa ngờ:
“Chỉ… chỉ vậy thôi à?”
“Phải. Nhưng phải nói hết mọi chuyện năm xưa, liên quan đến Tần Tần.”
Người đại diện của cô ta mặt mày tái mét, môi run bần bật nhưng không hé nổi lời nào.
Cho đến khi Mạn Di quỳ sụp xuống chân hắn, nức nở van xin, nói rằng chỉ cần hắn chịu nhận, sự nghiệp của cô ta vẫn còn cơ hội cứu vãn — hắn mới bắt đầu dao động:
“Là tôi… tôi thuê thủy quân. Là tôi tạo dư luận để giúp nghệ sĩ của mình rút lui mà không bị tổn hại…”
Hắn nói nhiều lắm, nhưng tôi nghe chẳng rõ.
Có thể là vì ánh nắng quá gay gắt.
Cũng có thể… là vì lòng người quá độc.
Độc đến mức khiến tôi choáng váng. Độc đến mức khiến tôi khiếp sợ.
Trợ lý nhỏ Đinh Mạt Mạt — luôn rụt rè nép sau lưng Mạn Di — lúc này lại là người đầu tiên gào lên, giận dữ:
“Các người là kẻ giết người!”
Tôi chỉ vào người đại diện:
“Quỳ xuống, dập đầu trước Tần Tần.”
Một tiếng “cộc” vang lên nặng nề, rơi xuống đất.
Ngay lúc đó, Tàng Hoài — đứng phía sau tôi — tắt điện thoại.
Buổi livestream… chính thức kết thúc.