Lại chín ngày nữa trôi qua.
Lý Minh Trạch đã tròn mười tám ngày.
Không có bất kỳ tin tức nào về Thẩm Niệm.
Trong mười tám ngày ấy.
Anh đã huy động tất cả các mối quan hệ có thể.
Thám tử tư.
Những người quen trong cơ quan công an.
Thậm chí còn nhờ cả những người có quan hệ trong giới giang hồ đi dò hỏi.
Thế nhưng.
Thẩm Niệm giống như một giọt nước hòa vào biển lớn.
Không để lại bất cứ dấu vết nào.
Chứng minh thư của cô chưa từng được sử dụng.
Thẻ ngân hàng cũng không phát sinh giao dịch.
Số điện thoại vẫn luôn tắt máy.
Tàu cao tốc.
Máy bay.
Khách sạn.
Đều không tìm được bất kỳ hồ sơ nào.
Ngay cả sổ tiêm chủng và giấy khai sinh của Niệm Niệm.
Cũng chưa từng xuất hiện tại bất kỳ cơ sở y tế nào.
Một người phụ nữ.
Dẫn theo một đứa trẻ ba tuổi.
Làm sao có thể biến mất không dấu vết?
Trừ phi…
Cô đã chuẩn bị từ trước.
Lão Chu, thám tử tư của Lý Minh Trạch.
Đang ngồi đối diện anh.
Ông đặt một tập báo cáo điều tra dày cộp lên bàn trà.
Lý Minh Trạch cầm lên.
Lật từng trang.
Càng xem.
Sắc mặt càng nặng nề.
Trong nửa năm qua.
Thẩm Niệm đã mở ba tài khoản ngân hàng.
Tổng số dư vượt quá mười hai triệu tệ.
Trong đó.
Sáu triệu tệ là tiền phí thiết kế do Tập đoàn Bất động sản Đỉnh Thịnh thanh toán.
Sáu triệu tệ còn lại.
Đến từ một khoản vay thế chấp bất động sản.
Tài sản thế chấp.
Chính là căn hộ đầu tư mà hai người mua sau khi kết hôn.
Trên giấy chứng nhận quyền sở hữu.
Chỉ ghi tên một mình Thẩm Niệm.
“Giấy chứng nhận của căn nhà đó được làm từ khi nào?”
Giọng Lý Minh Trạch căng cứng.
Lão Chu lật tài liệu.
“Ba năm trước.”
“Lúc đó vợ anh nói muốn mua một căn nhà cho mẹ cô ấy dưỡng già.”
“Anh đã ký giấy đồng ý.”