Nianze.
“Niệm.”
Là chữ Niệm trong tên Thẩm Niệm.
“Còn “Trạch”.”
Là chữ Trạch trong tên của anh.
Cô vẫn dùng tên anh.
Không.
Không phải là dùng.
Mà là…
Để ghi nhớ.
Cô khắc tên anh vào tác phẩm của mình.
Không phải vì anh xứng đáng.
Mà vì.
Đó từng là một phần trong cuộc đời cô.
Một phần…
Sai lầm.
Một phần…
Đã được cô lật sang trang mới.
Lý Minh Trạch đứng giữa ngã tư.
Nhìn cái tên ấy.
Bỗng bật cười.
Cười.
Rồi nước mắt cứ thế rơi xuống.
Đèn xanh sáng.
Dòng người lướt qua bên cạnh anh.
Có người quay đầu nhìn một cái.
Rồi vội vàng bước đi.
Không ai dừng lại.
Cũng không ai hỏi.
Vì sao anh khóc.
Anh đứng ở ngã tư ấy rất lâu.
Cho đến khi.
Đoạn quảng cáo trên màn hình lớn.
Được thay bằng một đoạn khác.
Lúc ấy.
Anh mới xoay người.
Lặng lẽ đi về phía căn hộ thuê.
Điện thoại rung lên.
Anh cúi đầu nhìn.
Là tin nhắn từ ngân hàng.
“Tài khoản đuôi số 3827 của quý khách vừa nhận được khoản chuyển khoản trị giá 5.000 tệ từ tài khoản đuôi số 0412.”
412.
Ngày sinh của Niệm Niệm.
Anh sững người.
Mở chi tiết giao dịch.
Phần ghi chú viết.
Tiền cấp dưỡng tháng này.
Lý Minh Trạch.
Đây là khoản anh nợ Niệm Niệm.
Không phải tôi đòi thay anh.
Mà là đòi thay con bé.
—— Thẩm Niệm
Năm nghìn tệ.
Không nhiều.
Nhưng đủ để anh trả tiền thuê nhà.
Và sống bằng đồ ăn ngoài suốt một tháng.
Anh siết chặt điện thoại.
Đứng bên đường.
Khóc như một đứa trẻ.
Thì ra.
Từ đầu đến cuối.
Thẩm Niệm chưa từng nghĩ đến chuyện hủy hoại anh.
Điều cô muốn.
Chỉ là…
Không tiếp tục để anh hủy hoại mình nữa.