Dần dần.
Biến mất giữa dòng người.
Thẩm Niệm.
Không quay đầu lại.
Niệm Niệm.
Cũng không.
Anh cúi đầu.
Nhìn ngôi sao giấy trong tay.
Trên đó.
Có mấy dòng chữ nguệch ngoạc viết bằng bút chì.
“Niệm Niệm ước.”
“Ba mau về với con.”
Anh siết chặt ngôi sao ấy.
Đứng giữa sân trường mẫu giáo.
Khóc như một đứa trẻ.
Những phụ huynh xung quanh nhìn anh.
Có người ánh mắt đầy thương cảm.
Có người khe khẽ bàn tán.
Anh không còn để tâm nữa.
Anh chỉ biết.
Điều ước của mình.
Đã thành hiện thực.
Không phải nhờ ngôi sao.
Mà là…
Thẩm Niệm.
Cuối cùng.
Cô cũng bằng lòng.
Để anh gặp Niệm Niệm.
Không phải vì tha thứ.
Mà vì.
Niệm Niệm cần có một người cha.
Dù.
Là một người cha.
Đến muộn quá lâu.
Lý Minh Trạch cẩn thận bỏ ngôi sao giấy vào túi áo sơ mi.
Ngay vị trí.
Sát trái tim.
Sau đó.
Anh xoay người.
Rời khỏi trường mẫu giáo.
Ánh nắng rất đẹp.
Gió rất nhẹ.
Anh bước trên con đường phía trước.
Chợt nhớ ra một chuyện.
Tuần sau.
Dự án cải tạo khu phố cũ phía Bắc.
Sẽ chính thức khởi công.
Anh còn rất nhiều việc phải làm.
Anh tăng nhanh bước chân.
Đi về phía ga tàu điện ngầm.