Nhắn:
“Niệm Niệm bị viêm phổi, phải nhập viện rồi.”
Tin nhắn đã đọc.
Nhưng…
Vẫn không trả lời.
Đêm hôm đó, tôi ngồi bên giường bệnh, nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của Niệm Niệm.
Khoảnh khắc ấy…
Thứ cuối cùng còn sót lại trong lòng tôi cũng vỡ vụn.
Không phải đau lòng.
Cũng không phải tức giận.
Mà là một nỗi tuyệt vọng lặng lẽ.
Giống như một căn nhà.
Móng nhà đã bị nước ngấm suốt năm năm.
Đến một thời khắc nào đó.
Cả tòa nhà lặng im sụp đổ.
Không một tiếng động.
Tôi cầm điện thoại lên.
Gửi cho Lý Minh Trạch tin nhắn cuối cùng.
“Chúng tôi về đến nhà rồi.”
Gửi đi.
Sau đó…
Tôi tắt máy.
Sáng hôm sau.
Tôi đưa Niệm Niệm làm thủ tục xuất viện, rồi bắt taxi ra sân bay.
Tôi không quay về Thượng Hải.
Mà mua hai vé máy bay về quê.
Nửa năm trước, mẹ tôi đã mua một căn nhà nhỏ ở quê.
Chuyện này Lý Minh Trạch không hề biết.
Khi đó, tôi từng nói với anh rằng mẹ muốn về quê dưỡng già.
Anh thậm chí còn không ngẩng đầu lên.
Chỉ lạnh nhạt nói:
“Tùy bà.”
Xuống máy bay.
Tôi tìm một cửa hàng điện thoại.
Mua một chiếc điện thoại mới.
Làm một số điện thoại mới.
Chiếc điện thoại cũ.
Cùng chiếc SIM cũ.
Đều bị tôi ném vào thùng rác ở sân bay.
Chín ngày sau.
Lý Minh Trạch mới lần đầu tiên nhận ra.
Vợ anh…
Đã biến mất.