Lúc tôi xuống lầu.
Lại phát hiện, anh vẫn chưa rời đi.
Dựa vào bức tường cũ nát.
Run rẩy hút thuốc.
Vết thương trên tay cũng không xử lý.
"Anh vẫn chưa đi?"
Anh nhìn chằm chằm tôi rất lâu.
"Trần Thư, ngày hôm đó, anh nhìn thấy em ở bên ngoài cửa hàng áo cưới rồi, em khóc."
Tôi cắn chặt răng, toàn thân cứng đờ.
"Anh mau tìm bác sĩ băng bó một chút đi, lát nữa sẽ có tuyết lớn đấy."
"Em đây là đang lo lắng cho anh?"
Tôi nhìn anh, anh có chút không bình thường.
"Thực ra, em cũng có thể giúp anh băng bó mà, anh nhớ hồi chúng ta ở bên nhau, anh không ít lần bị thương, lần nào cũng là em giúp anh băng lại."
Tôi không hiểu nổi anh.
Lắc lắc đầu.
"Tôi còn có việc, phải ra ngoài rồi, anh về nhà sớm đi."
Xem qua thời gian một chút.
Tôi không dám chậm trễ thêm nữa.
Nhấc chân bước đi.
Chỉ là, càng bước đi, càng muốn quay đầu lại.
Tay anh, sưng lên rất lợi hại.
Tim vẫn sẽ đau.
Nhưng không thể quay đầu.
Tôi chỉ có thể ép buộc bản thân, sải bước nhanh hơn.
Tôi lên xe buýt.
Phát hiện anh cũng lên theo.
Còn ngồi xuống ở vị trí phía sau tôi.
Trên xe không đông người, nhưng những ánh mắt tò mò, tất cả đều đổ dồn vào anh.
Phía sau lưng, là câu hỏi nghe có vẻ rất bình thản của anh.
"Em đi đâu?"
"Không liên quan đến anh, anh không lái xe của anh, lên đây làm gì?"
"Chỉ là muốn biết, em muốn đi đâu."
Xe buýt dừng lại ở cổng bệnh viện.
"Bệnh viện?"
"Em thấy trong người không khỏe à."
Anh kéo tôi lại.
Tôi không giải thích, rút tay ra.
Cũng hoàn toàn không còn thời gian nữa rồi, phẫu thuật của Trần Mặc, sắp bắt đầu rồi.
"Chị."
Nằm trên giường đẩy cáng, Trần Mặc đang chuẩn bị vào phòng phẫu thuật, tràn đầy bất an.
Tôi chạy tới.
Em gắt gao nắm chặt lấy tay tôi.
"Không sao đâu, đừng sợ, chị ở bên ngoài đợi em."
"Giống như trước đây, em làm một giấc mộng, mở mắt ra, là có thể nhìn thấy chị lần nữa rồi."
Tôi mỉm cười, xoa xoa tóc em.
Cửa phòng phẫu thuật, từ từ khép lại.
Đóng lại ánh mắt lưu luyến không nỡ rời xa của Trần Mặc.
Tôi cuối cùng cũng không nhịn được.
Bàn tay nắm chặt đến run rẩy.
Bên cạnh, có người bước tới.
"Sẽ không sao đâu."
Tôi ngoảnh đầu lại.
Lục Vân Chu vẫn chưa đi.
Anh nhìn thẳng về phía phòng phẫu thuật.
"Trần Mặc hiện tại đi theo em sao? Thằng bé đã lớn thế này rồi."
Tôi chỉ gật gật đầu.
Bảy năm trước, Trần Mặc mới hơn một tuổi, vừa mới biết đi.
Lúc đó, Trần Mặc cũng được phán quyết cho bố nuôi dưỡng, lúc tôi và Lục Vân Chu ở bên nhau, anh chỉ gặp qua Trần Mặc một hai lần.
Lục Vân Chu hồi lâu vẫn chưa đi.
Tôi không hiểu.
Nhưng vẫn khuyên nhủ.
"Tay của anh, đi băng bó lại đi."
Anh gật đầu.
Thật sự liền đi luôn.
Đây dường như là, sau khi chúng tôi gặp lại nhau, lần đầu tiên chung sống bình tĩnh đến vậy.
Đi ra xa mười mấy mét.
Anh dừng bước.
"Trần Thư, những năm qua, em đã trải qua những gì, có thể nói cho anh biết không?"
"Về đôi mắt của em, còn có, về vết sẹo bỏng trên người em trai em."
"Lục Vân Chu, chúng ta đã nói rõ là tiến về phía..."
"Hôn lễ hủy bỏ rồi, anh sẽ không kết hôn với Lưu Tử Lâm, anh không muốn hồ đồ như vậy, cứ thế cưới một người mình không yêu, chắp vá cả một đời."
Toàn thân tôi run rẩy.
"Thực ra, Đường Hằng từng chỉ điểm cho anh vài câu, đại ý là, năm đó em cũng có nỗi khổ tâm."
"Tiếp theo đây, anh nghĩ anh có đủ thời gian, đàng hoàng tìm hiểu xem, bảy năm nay, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."
"..."
"Anh đi băng bó trước đây."