Ngồi một lúc.
Đầu óc tôi lâng lâng.
Cuối cùng cũng cam chịu nằm xuống.
Chỉ là cách ra một khoảng cách.
Mí mắt đánh nhau.
Vừa nhắm lại.
Liền lại chìm vào giấc mộng.
Trong giấc ngủ.
Hình như có một đôi tay, vuốt ve qua đôi mắt tôi.
"Đồ ngốc."
Giấc ngủ này, rất say.
Tôi tỉnh dậy.
Trời đã sáng rồi.
Bên cạnh còn có một cặp kính.
Tôi cầm lên.
Bước ra khỏi phòng ngủ, liền nhìn thấy Lục Vân Chu đã thay một bộ quần áo khác.
Anh đã mở cửa sổ.
Mùi rượu đã tan đi không ít.
"Cặp kính này, tôi xin..."
Anh nghiêng người.
"Tặng cho em đó, đẹp hơn cái gọng đen kia của em nhiều."
"Cảm ơn."
Tôi không cố cãi nói, không cần.
Không có cặp kính này, tôi sợ ra cửa, một ngày đều không về được đến nhà.
"Tối qua, cũng cảm ơn anh đã cứu tôi."
Anh không lên tiếng.
Chỉ là, lúc tôi đang đi về phía cửa.
Anh lên tiếng từ sau lưng.
"Nấu hai bát mì đi, rất đói, dạ dày cũng khó chịu."
Tôi nhìn về phía anh.
Cuối cùng, gật đầu.
Trong nồi hơi nóng bốc lên ngùn ngụt.
Anh không biết từ lúc nào, đã dựa vào cửa.
"Năm đó, tại sao không đến?"
Bàn tay đang thả mì của tôi, khựng lại.
Không có câu trả lời.
"Cho dù không đến, tại sao không nghe điện thoại? Em có biết anh đã gọi cho em bao nhiêu cuộc điện thoại không?"
Tôi quay đầu đi.
"Chuyện quá khứ, chúng ta đừng nhắc đến nữa đi, đều qua hết rồi."
"Nấu mì xong, tôi sẽ rời đi, sẽ không bao giờ gặp lại nữa."
Tôi đột nhiên nghe thấy, tiếng răng rắc của khớp xương siết chặt.
"Quá khứ?"
Anh gần như là bước một bước dài lao lên.
Mì trong tay, rơi hết vào trong nồi.
Tôi bị ấn chặt lại, đè trước bệ bếp.
Bên hông lập tức truyền đến cơn đau.
Đôi mắt hằn đầy tia máu đỏ của anh, đập thẳng vào hốc mắt tôi.
"Hay cho một câu quá khứ, Trần Thư, anh không máu lạnh như em, ông đây đời này, chưa từng bị người ta đùa giỡn như vậy."
Anh gắt gao nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
"Chúng ta ở bên nhau, luôn luôn là anh chủ động, em từng tiến tới một bước nào chưa?"
Tôi quay đầu đi.
Trợn to đôi mắt cay xè.
"Có còn nhớ năm đó, vì để ở bên cạnh em, anh cái gì cũng không cần nữa, nhà họ Lục phản đối, vì em, anh đến cả nhà họ Lục cũng không cần nữa."
"Nhưng em thì sao, mỗi một lần đều khiến anh thất vọng."
"Cứ hơi có chuyện một chút, là liền buông tay anh ra."
"Còn mẹ nó toàn là lời dối trá, thật sự lúc đầu, em chỉ cần nói không muốn ra nước ngoài, em nói rõ ràng với anh, đừng có đồng ý với anh rồi lại nuốt lời."
"Anh đều sẽ cảm thấy, Trần Thư em, còn có vài phần chân thành."
Tay của anh rất dùng sức.
Ghim vào xương bả vai của tôi.
Giống như muốn tháo tung xương cốt ra, từng mảnh từng mảnh một.
Cho đến khi ngoài phòng khách.
Tiếng điện thoại vang lên.
Anh vẫn không đi.
Người gọi đến lại kiên trì không nản.
"Nói, tại sao không đến? Anh muốn có một lý do."
Anh bóp lấy đầu tôi, bắt tôi phải đối diện với anh.
"Nói cái gì? Anh đều đoán được rồi, tôi căn bản không có ý định ra nước ngoài, chỉ là vì để lừa anh, lúc đó đồng ý mà thôi."
Anh gần như là muốn bóp chết tôi.
"Em..."
Ngay lúc tôi cảm thấy, sau này bả vai chắc là tàn phế rồi.
Anh buông tay.
Quay lưng rời đi.
"Được, đáp án anh đã xác thực rồi, em nói đúng, đều là chuyện cũ năm xưa mà thôi, sau này, mọi người đều nhìn về phía trước đi."
"Chúc em sau này thuận lợi."
Trong bếp chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi ngồi xổm xuống, ôm lấy chính mình.
Cuối cùng run rẩy chống đỡ thân thể, đứng lên.
Đang suy nghĩ, là cứ thế trực tiếp rời đi.
Hay là cứu vãn một chút số mì sắp nát nhừ trong nồi.
Cuối cùng.
Vẫn là vớt phần mì chưa nát ra, múc được một bát lớn.
Chỉ là.
Tôi bưng đến bàn ăn.
Đang định đi.
Anh vừa nghe điện thoại, vừa quay đầu chằm chằm nhìn tôi.
Tôi cũng nghe thấy âm thanh trong điện thoại, âm thanh đã mấy năm rồi chưa nghe qua.
"Vân Chu, con nói cái gì cũng chưa xảy ra? Người khác là có thể tin sao."
"Vân Chu, con sai ở chỗ, không nên đưa nó về chỗ con."
"Vừa nãy, bên nhà họ Lưu gọi điện thoại tới, Tử Lâm vẫn luôn khóc lóc."
Nghe thấy vậy.
Tôi cảm thấy đầu óc, như bị một cú đấm nặng nề giáng xuống.
Lục Vân Chu híp mắt lại.
"Cô ấy làm sao mà biết được?"
"Cái này con hỏi mẹ?"
Cơn giận dữ ở đầu dây bên kia, đã sắp cháy ra khỏi điện thoại rồi.
Lục Vân Chu xoay người lại.
"Mẹ cũng không cần tức giận, đây là chuyện riêng của cá nhân con, con thực sự tò mò, cô ấy làm sao biết được tung tích của con?"
"Lục Vân Chu, con cái thái độ gì thế này, được rồi, chuyện này để mẹ xử lý."
"Mở cửa, mẹ đến trước cửa nhà con rồi."
Chuông cửa chói tai vang lên.
Toàn thân tôi giật thót.
Ánh mắt Lục Vân Chu rơi trên người tôi.
Cảm giác ngày hôm đó là như thế nào.
Tôi hận không thể, tìm một cái lỗ nẻo chui xuống, biến mất khỏi thế giới này.
Ngoài cửa, Lục phu nhân nghiêm giọng nói.
"Mở cửa? Bằng không, công ty mở khóa sẽ lập tức qua đây."