Quả nhiên, Bạch Vũ Vi bắt đầu lén nhìn trộm động thái của tôi.
Học theo đổ một khoản tiền không nhỏ vào cổ phiếu và vàng.
Thậm chí tự cho mình thông minh mua thêm các quỹ đầu tư.
Nhưng điều mà cô ta không biết là.
Những thông tin này là do tôi cố tình tiết lộ cho cô ta.
Tất cả đều là những mã sẽ giảm giá sau một đợt tăng.
Huống hồ tình hình quỹ đầu tư trong ba năm gần đây chưa từng tốt đẹp.
Bất luận mua mã nào, xác suất 80% là lỗ.
Ngay lúc Bạch Vũ Vi đang ảo tưởng mình sắp dựa vào bản thân để phất lên sau một đêm.
Tiểu L và Tiểu Z cũng đẩy nhanh nhịp độ kiếm tiền của mình.
Kiếp trước, là Bạch Vũ Vi cầm quyền thế cáo mượn oai hùm, phô trương thanh thế.
Tiểu L và Tiểu Z không ngừng thỏa hiệp, nhẫn nhịn.
Mãi cho đến trước ngày tốt nghiệp, mới tích tụ đến đỉnh điểm, nhẫn nhịn không nổi nữa.
Bùng nổ.
Nhưng cũng vì vậy mà mất mạng.
Tài năng của các cậu ấy cứ thế bị trì hoãn một cách tàn nhẫn.
Kiếp này ngay cả cái chết cũng không sợ hãi nữa.
Tiểu L và Tiểu Z không ngừng nghỉ đầu quân vào trạng thái làm việc cuồng nhiệt.
Buông tay đi làm những việc mà mình đam mê, dốc hết toàn lực.
Dũng cảm thể hiện tài năng của mình.
Tâm không bận bận.
Ngoài các bài tập học tập thường ngày.
Tiểu L dốc toàn tâm toàn lực vào việc thiết kế trang sức, dùng những bài thơ của mình để đặt tên cho mỗi mẫu thiết kế.
Và kiên trì cập nhật hàng ngày trên các nền tảng mạng xã hội lớn.
Vài tháng sau, cậu ấy bắt đầu có chút danh tiếng, và sở hữu lượng người hâm mộ của riêng mình.
Còn Tiểu Z nhờ kinh nghiệm từ kiếp trước, đã lựa chọn viết tiểu thuyết.
Kiên trì sáng tác, phát triển song song cả văn học hàn lâm và văn học đại chúng.
Thu hoạch được một lượng lớn độc giả trung thành.
Buổi ký tặng sách đầu tiên của cậu ấy sắp tới cũng sẽ được tổ chức.
Là bạn tốt của các cậu ấy, lúc này ngồi trước máy tính, tôi cảm thấy niềm vui sướng tự đáy lòng.
Lên kế hoạch khi nào đó sẽ đầu tư cho các cậu ấy một khoản, thực hiện mục tiêu cùng có lợi.
Bạch Vũ Vi lo lắng trước sự lên xuống của các khoản đầu tư tài chính.
Đã không còn tâm trí bận tâm đến việc khác.
Cô ta không phân ra được tâm tư thừa thãi để gièm pha ba người bạn cùng phòng.
Tôi tính toán, mấy tháng nay, cô ta chắc hẳn đã lỗ mất ngàn vạn.
Lần trước tôi thấy cô ta lén lút cầm sổ đỏ ra ngoài, đoán chừng là muốn giấu người nhà đem bán nhà gán nợ.
Đúng là một con lừa cứng đầu cứng cổ, sau khi cô ta lỗ mất ba vạn tiền tiêu vặt.
Tôi thấy tình hình cũng hòm hòm rồi, khuyên cô ta thu tay lại, Bạch Vũ Vi lại không nghe.
Mà lúc này, cuộc thi kế hoạch đổi mới sáng tạo sinh viên cấp trường đã ấp ủ từ lâu, sắp sửa bắt đầu rồi.
Ba đội chiến thắng sẽ được đề cử lên cấp tỉnh.
Tiếp tục tham gia vào vòng tranh đoạt huy chương vàng, bạc, đồng tiếp theo.
Khi tôi cùng Tiểu L, Tiểu Z đến hiện trường, ban giám khảo vẫn chưa đến đông đủ.
Có sinh viên trong các đội khác đứng ở hành lang thì thầm to nhỏ.
Tôi nhìn một cái, rất quen thuộc, là đội do á khoa toàn khối dẫn dắt.
Xem ra sau khi Bạch Vũ Vi tìm tôi không có kết quả, lại chạy đến bám lấy các cậu ấy rồi.
Bàn tính gõ cũng không tồi, chỉ tiếc là chơi hỏng rồi.
Bên kia bắt đầu bàn tán.
"Ây dô, tôi thực sự phục cái cô Bạch Vũ Vi này rồi."
"Lúc đó nói nghe thì hay lắm, nói muốn gia nhập đội chúng ta để giúp đỡ."
"Đi giúp đỡ gì chứ, lúc bắt đầu làm việc, người thì tìm không thấy, trước ngày thi một ngày vẫn chưa thu thập xong phần tài liệu được phân công."
"Còn nói trước đây quá bận không có cách nào, hay là để phần thuyết trình này cho cô ta làm, coi như là lấy công chuộc tội."
"Chuộc cái con khỉ, hóa ra chuyện tốt đều bị cô ta giành mất, việc mệt nhọc đều để chúng ta làm sao."
"Đúng vậy, hôm nay trong ban giám khảo còn có một doanh nhân xuất sắc."
"Chúng ta sẽ từ bỏ cơ hội để lại ấn tượng tốt cho người ta, xin người ta chỉ bảo tận mặt sao, coi chúng ta là kẻ ngốc à."
"Từ chối yêu cầu thuyết trình của cô ta, Bạch Vũ Vi liền nói đây chỉ là một cuộc thi, đừng làm mất hòa khí, bảo chúng ta cũng nên nhường cho người khác."
"Trời ạ, cô ta có bệnh phải không, sao lại ích kỷ như vậy chứ."
"Chỉ sợ người khác được chút lợi ích, bản thân thì chẳng chịu làm gì, còn muốn bám vào người khác lấy thành tích."
Nghe đến đây, trong lòng tôi trầm mặc.
Cái tên trước đây chẳng phải là con ngốc tôi ở kiếp trước sao.
Quả thực ngu ngốc chết đi được.
Lúc này, Bạch Vũ Vi mới vội vàng đạp giày cao gót chạy tới.
Cô ta thở hồng hộc xin lỗi họ.
"Xin lỗi, tôi đến muộn."
Một nữ sinh trong đội đó cười lạnh một tiếng.
"Đến muộn thì đến muộn thôi."
"Cậu tưởng cậu là nhân vật quan trọng nào sao."
"Chẳng làm gì cả, cậu còn không biết xấu hổ mà đến sao."
"Bạch Vũ Vi, cậu đã bị chúng tôi gạch tên khỏi đội nhóm rồi."
"Không phải cậu rất bận sao."
"Những buổi họp nhóm sau này cậu cũng không cần đến nữa, nhóm chat cũng có thể thoát đi."
Biểu cảm trên mặt Bạch Vũ Vi xuất hiện một khoảnh khắc trống rỗng.
Cô ta dường như không ngờ lại có người đối xử với cô ta như vậy.
Cô ta bĩu môi, cố nhịn nước mắt trong tròng, bước vào phòng học.
"Xin lỗi, đều là lỗi của tôi."
"Tôi sẽ ngồi ở hàng ghế cuối cùng, âm thầm cổ vũ cho các cậu."
Thành viên đội cũ của cô ta lập tức xua tay.
"Không cần đâu, cậu đừng trù ẻo chúng tôi là được."
Bạch Vũ Vi không nói thêm gì nữa, những ngón tay nắm chặt gấu váy đã tố cáo sự phẫn nộ và oán hận của cô ta.