Tôi lạnh giọng nói:
“Bằng chứng đâu? Cẩn thận tôi kiện cô tội bịa đặt vu khống!”
Một đám người chắn trước cửa nhà tôi, Bùi Thi Thi ăn mặc tao nhã, khí thế lại kiêu ngạo.
“Cô Thẩm, đã quyết định không gả cho Đình Vũ nữa thì xin đừng tiếp tục vin vào danh nghĩa vợ thiếu tướng.”
Tôi nhíu mày: “Cô có ý gì?”
Giọng cô ta mềm nhẹ, nhưng câu từ lại ẩn đầy châm chọc.
“Căn nhà hai mẹ con cô đang ở, chẳng phải dùng suất của Đình Vũ mà xin được sao?”
“Còn trợ cấp bếp ăn cho dì, rồi những vật tư miễn phí được phát trong đại viện…”
Cô ta liệt kê từng thứ một, kể cả chút lợi nhỏ cũng quy hết thành bố thí của Thịnh Đình Vũ dành cho tôi.
“Những thứ đó đều là tiêu chuẩn dành cho vợ thiếu tướng. Cô Thẩm, có lẽ bây giờ cô không còn tư cách hưởng nữa đâu nhỉ?”
Tôi thấy nực cười vô cùng: “Là Thịnh Đình Vũ bảo cô đến tính toán mấy thứ này với tôi?”
Bùi Thi Thi khẽ cười: “Đình Vũ nể tình nên ngại nói, đành để tôi làm người xấu.”
Trong lòng tôi chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Nếu thật muốn tính toán, thì cha tôi giúp đỡ, đề bạt anh ta lúc còn sống tính thế nào? Tôi bị kẻ thù của anh ta bắt cóc, tra tấn đến mức tổn thương tử cung tính thế nào? Vì gánh trách nhiệm cho anh ta mà tự xin ra tiền tuyến chiến đấu, tính thế nào?
Bảy năm tình cảm, trong mắt anh ta chỉ là những khoản nợ lạnh lùng?
Tôi đến hôm nay mới hiểu, hóa ra tuổi trẻ đẹp nhất của tôi lại trao nhầm người như vậy.
Thấy tôi im lặng, Bùi Thi Thi hừ nhẹ:
“Cô Thẩm, mong cô tự giác một chút. Đừng mặt dày bám lấy Đình Vũ, cũng đừng dựa vào ân cứu mạng mà đòi hỏi những thứ không thuộc về mình!”
Vừa dứt lời, đám người xung quanh liền thì thầm xì xào.
“Hóa ra cô ta luôn dùng ân tình để ép thiếu tướng, thật không biết xấu hổ!”
“Tham thì thôi đi, còn mơ làm vợ thiếu tướng? Cô ta xứng chắc?”
“Ai cưới cô ta đúng là xui tám đời!”
Thấy vậy, mắt Bùi Thi Thi ánh lên vẻ đắc ý, nhưng giọng nói tỏ ra yếu mềm.
“Nếu cô Thẩm cứ không chịu đi, tôi cũng hết cách… xin mọi người giúp thiếu tướng!”
Ngay lập tức, đám đông tỏ vẻ nghĩa khí căm phẫn.
“Mọi người cùng nhau, giúp thiếu tướng đuổi hai mẹ con hút máu này ra khỏi đây!”
Một đám người liền ào vào nhà, mẹ tôi định ngăn lại nhưng bị đẩy ngã sang một bên.
Đồ đạc trong nhà bị họ ném ra từng món, tôi lao tới bảo vệ di ảnh của cha thì bị người ta hất mạnh ngã xuống đất.
Khung ảnh rơi vỡ tan tành, mảnh kính bắn tung tóe, rạch một đường dài trên mặt tôi.
“Dừng hết lại cho tôi!”
Một tiếng quát vang lên, đám người lập tức ngừng lại.
Tôi thấy Thịnh Đình Vũ đang lo lắng bước nhanh về phía tôi, trong mắt phản chiếu bộ dạng thê thảm của tôi.
Tóc rối bời, quần áo nhăn nhúm, máu loang nửa khuôn mặt—trông vô cùng thảm hại.
Trong mắt anh ta thoáng qua một tia đau lòng, nhưng giọng lại lạnh băng:
“Ai cho các người làm loạn ở đây?”
Sau đó đưa tay định đỡ tôi: “Xin lỗi Lệnh Ngữ… anh đến muộn.”
Tôi né bàn tay ấy, tự ôm vết thương đứng dậy.
Anh ta sững lại, biểu cảm có phần lúng túng.
Chưa kịp nói thêm gì, Bùi Thi Thi đã cắn môi bước ra:
“Đình Vũ, là do em không đúng. Em chỉ muốn khuyên chị Lệnh Ngữ đừng khiến mọi chuyện căng thẳng, nhưng chị ấy không chịu dọn đi, còn mắng em xen vào chuyện của chị ấy…”
“Mọi người thấy thái độ chị ấy không tốt nên muốn giúp em… em thật sự không biết sẽ thành ra như vậy.”
Vừa nhìn thấy cô ta, sắc mặt Thịnh Đình Vũ mềm xuống ngay.
“Không phải lỗi của em, anh biết em làm vậy là vì anh.”
Anh ta quay sang tôi, giọng hiếm hoi có chút lưỡng lự:
“Chuyện vừa rồi anh thay Thi Thi xin lỗi em. Sau này em cũng đừng làm khó cô ấy nữa.”
“Căn nhà này, nếu em vẫn muốn ở…”
“Ngày mai chúng tôi dọn đi.” Tôi cắt ngang.
Anh ta ngạc nhiên: “Anh không có ý đó…”
“Tôi không cần.” Tôi lại cắt ngang.
Chút dịu dàng cuối cùng trong lòng tôi hoàn toàn bị mài nát, chỉ còn lại sự chán ghét.
Không ngờ tôi thực sự đồng ý, Thịnh Đình Vũ nhíu mày chặt hơn.
“Anh không ép em dọn đi, anh chỉ là…”
“Mời đi cho.” Tôi ném bốn chữ, mặt không chút biểu cảm rồi quay vào nhà.
Anh ta thở dài: “Khóa cửa anh sẽ không đổi, em lúc nào muốn cũng có thể quay lại ở.”
“Bao giờ nghĩ thông rồi, cũng có thể đến tìm anh.”
Giọng khẳng định tự tin, cứ cho rằng tôi chắc chắn sẽ cúi đầu.
Đúng rồi, ai mà từ bỏ vị trí vợ thiếu tướng để đi cưới một người gác cổng bị hủy dung?
Tôi dừng bước, quay đầu nhìn anh ta lần cuối—gương mặt mà tôi từng yêu sâu đậm—nhưng trong lòng không còn lay động.
Cũng chẳng buồn để ý ánh mắt tức giận của Bùi Thi Thi, tôi quay người rời đi.
Còn ba ngày nữa là tôi kết hôn. Từ nay về sau, với bọn họ… núi sông không gặp.