Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đang ở sân thể dục của trường.
Tấm biểu ngữ khổng lồ của buổi lễ tuyên thệ 100 ngày đập vào mắt khiến tôi nhói đau.
Nghi thức tuyên thệ rất long trọng, giọng nói của hàng nghìn học sinh đều tăm tắp, vang trời dậy đất.
【Bứt phá 100 ngày, bay cao tháng sáu, tôi phấn đấu, tôi tự tin, tôi thành công, tôi huy hoàng!】
Ai nấy đều đang hừng hực khí thế.
Còn tôi, hai mắt đã ngấn đầy lệ.
Tôi chắc chắn rằng, mình đã sống lại.
Người dẫn đầu của mỗi lớp là lớp trưởng.
Thẩm Thanh đứng ở hàng đầu của lớp chúng tôi, lơ đãng giơ nắm đấm lên.
Tôi đã nhìn cô ấy rất lâu.
Trước đây tôi rất thích cô ấy, cô ấy luôn tỏ ra rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện.
Tôi luôn tâm sự với cô ấy, giúp đỡ cô ấy những vấn đề trong cuộc sống.
Đúng là biết người biết mặt không biết lòng.
Một người như vậy, cho dù có thi đỗ thủ khoa của tỉnh thì có ích gì chứ?
Liệu có thật sự cống hiến được cho đất nước và xã hội không?
Thậm chí là với chính gia đình của mình...
Nếu lúc đầu người bị Liêu Tiểu Minh đâm chết là bố mẹ cô ấy, liệu cô ấy có bảo vệ gia đình mình không?
Có lẽ là do tôi đã nhìn quá lâu.
Thẩm Thanh nhìn theo ánh mắt của tôi, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc.
Tôi quay mặt đi, cười lạnh một tiếng.
Sự việc nhanh chóng có sự khác biệt so với kiếp trước.
Kiếp trước, khoảng sau kỳ thi thử lần thứ ba, Thẩm Thanh mới đến văn phòng tìm tôi, nói cho tôi biết chuyện cô ấy đang yêu.
Lúc đó, mặc kệ sắc mặt tái mét của tôi, cô ấy cứ mải mê nói với đôi mắt sáng rực: "Tiểu Minh muốn ở bên em mãi mãi, nhưng cậu ấy không thích học, em đang nghĩ, hay là đăng ký một trường cao đẳng tốt một chút, cũng rất có tương lai."
Kiếp trước tôi suýt chút nữa đã ném cả tập đề thi đi, hết lời khuyên nhủ cô ấy rằng nên đặt tương lai của mình lên hàng đầu, nếu không người hối hận chỉ có thể là chính mình.
Người hối hận, quả thật là chính tôi.
Sau này, có một hôm Liêu Tiểu Minh tiện tay tán tỉnh một cô gái trong trường mình, Thẩm Thanh liền dùng giọng điệu thảo mai để điều khiển cậu ta: "Cô giáo chủ nhiệm của chúng ta cũng nói rồi, bảo tớ thi vào Thanh Hoa. Nếu cậu còn tán tỉnh lung tung nữa thì tự mình đi học cao đẳng đi, tớ sẽ không cần cậu nữa đâu~"
Sau đó, Liêu Tiểu Minh đã đâm con dao vào tim tôi.
Còn lúc này, Thẩm Thanh đang đứng ở cửa văn phòng với vẻ mặt ngại ngùng: "Cô Trương, em..."
Tôi cười nhẹ: "Vào đi rồi từ từ nói."
Giống như tôi đã dự đoán, Thẩm Thanh đỏ mặt từ từ kể cho tôi nghe về cuộc gặp gỡ và quá trình yêu đương của cô ấy và Liêu Tiểu Minh, đem mỗi một bước tình chàng ý thiếp nói thành ra như thể mình là bên bị động, nếu không chấp nhận thì sẽ là tội ác tày trời.
Đúng là trà xanh mà.
Tôi vừa bấm vào trò Spider Solitaire trên máy tính, vừa để cô ấy tự mình từ từ kể.
Đợi đến khi cô ấy cuối cùng cũng kể xong, ngập ngừng bất an hỏi tôi: "Cô ơi, cô cảm thấy..."
Tôi ngắt lời cô ấy: "Em và cậu ta rất xứng đôi đấy."
Thẩm Thanh không thể tin nổi mà trợn to hai mắt: "Cô cũng cảm thấy vậy ạ?"
Tôi mỉm cười: "Đương nhiên rồi. Cô thấy hai đứa có thể bên nhau đến thiên trường địa cửu. Cố lên, cô ủng hộ cậu theo đuổi tình yêu đích thực của mình!"
Tôi còn bồi thêm một câu: "Nhưng đừng nói lời của cô ra ngoài nhé. Em biết đấy, người đời sẽ ngăn cản một tình yêu như của các em!"
Thẩm Thanh lâng lâng như lên tiên bị tôi đuổi ra ngoài.
Mỗi năm sau lễ tuyên thệ 100 ngày, nhà trường sẽ tự trích ra một khoản tiền, tặng cho học sinh tiến bộ nhất mỗi lớp một khoản tiền thưởng nhỏ.
Kiếp trước, tôi đã trao phần thưởng khích lệ này cho Thẩm Thanh, một người có gia cảnh rất tốt, nhà có cả một ngôi chùa.
Và rồi cô ấy đã quay đầu tặng cho Liêu Tiểu Minh ba bộ trang phục trong game, thúc đẩy sự phát triển tình cảm của họ.
Đồ ngốc.
Là tôi tự nói mình.
Lần này, tôi dứt khoát gạch tên cô ấy đi, viết tên của Châu Vũ vào.
Tiện thể, tôi cũng gạch bỏ luôn suất đề cử tuyển thẳng của Thẩm Thanh.
Xin lỗi nhé Thẩm Thanh, đúng như lời kiếp trước cô đã nói.
Cô giáo tôi đây, lòng dạ hẹp hòi lắm đấy.