Lần này, ngay cả diễn đàn của trường cũng bùng nổ.
【Hay thật, hai trăm năm rồi chưa thấy ai yêu đến mù quáng như vậy.】
【Trời đất ơi, 3 người luôn! Chơi lớn vậy sao? Bằng tuổi này tôi vẫn còn chơi đất sét...】
【Con nhỏ này vừa ngu vừa ác thật!】
【Còn con trưởng nữa, dám hỏi tên côn đồ này là hoàng đế triều đại nào vậy?】
Độ nóng ngày càng tăng, thậm chí còn có dấu hiệu lan ra ngoài và lên hot search.
Nhà trường đã tốn không ít tiền để dập độ nóng, bố mẹ của Thẩm Thanh cũng thấy mất mặt, cũng đã bỏ tiền ra, và trực tiếp đưa cô ta về nhà tự kiểm điểm một tuần.
Tối hôm đó, có người nhìn thấy cô ta đầu bù tóc rối chạy ra từ ngôi chùa của nhà mình, miệng vẫn còn lẩm bẩm: "Tôi không thể xa Tiểu Minh! Anh ấy sẽ say rượu giải sầu! Lỡ bị người phụ nữ khác lừa thì sao?"
Bố cô ta xông ra tát một cái thật mạnh: "Đồ mất mặt! Thật hối hận vì đã sinh ra mày!"
Nhưng trong tuần này, chuyện phiếm tầm cỡ này vẫn lan truyền như bom nổ.
Cuối cùng, nhà họ Thẩm đã từ bỏ.
Nằm yên mặc cho người đời chế nhạo.
Điều này làm tôi nhớ đến kiếp trước, khi chuyện con gái họ hỗ trợ giết người đã lên báo.
Bố mẹ Thẩm Thanh vẫn tức giận chi tám triệu, mua thủy quân để kiểm soát bình luận.
Kiếp này, nhanh như vậy đã từ bỏ cô con gái cưng của mình rồi sao?
Ồ đúng rồi.
Tôi vỗ đầu một cái.
Cô ta còn có một người em trai.
Từ bỏ một công chúa, chẳng phải vẫn còn một thái tử để bồi dưỡng dự phòng sao. (nháy mắt)
Tôi vừa chấm bài tập vừa nghĩ: tự mình mở chùa, sao lại cầu con tận bảy năm mới linh nghiệm vậy nhỉ.
Cười chết mất.
...Kết quả là lúc tôi tan làm, Liêu Tiểu Minh đến chặn tôi.
Tôi thật sự không muốn tiếp xúc nhiều với loại cặn bã này, xui xẻo.
Lúc này tôi sợ cậu ta lại mang theo dao, chỉ có thể bình tĩnh nhìn cậu ta: "Có chuyện gì không?"
Cậu ta quả nhiên mang theo một con dao, mũi dao chỉ vào tôi: "Là cô bắt Thanh Thanh về nhà tự kiểm điểm?"
Nhìn con dao đã từng giết chết tôi một lần, ngón tay tôi bắt đầu tê dại không ngừng.
Tôi hít một hơi thật sâu, bóp bóp ngón tay, đút tay vào túi.
Vẫn là nên để bọn họ tự cắn nhau đi.
Tôi nhanh chóng điều chỉnh, giả vờ vội vã: "Cuối cùng cậu cũng đến rồi!"
Liêu Tiểu Minh ngẩn người: "Gì?"
Tôi nói: "Tôi còn đang tìm cách tìm cậu đây! Hôm nay tôi cản thế nào cũng không cản được! Bố mẹ Thẩm Thanh nói kiên quyết không đồng ý cho cô ấy qua lại với cậu, nên mới cưỡng ép kéo cô ấy về nhà! Vào lúc nước rút thi đại học thế này sao tôi có thể để học sinh về nhà được!"
Liêu Tiểu Minh cũng ngây người: "Không phải cô làm?"
Tôi càng sốt ruột hơn: "Ôi trời, cậu phải nghĩ cách đi! Bố mẹ cô ấy hôm đó ở trường làm ầm ĩ lắm! Họ nói không ưa cậu, đương nhiên tôi sẽ không nghĩ như vậy đâu, nhưng họ nói cậu không có tiền, thành tích không tốt, muốn tìm cho cô ấy một tấm chồng tốt gì đó!"
Tôi thậm chí còn vòng qua mũi dao, tha thiết nắm lấy tay cậu ta: "Cậu phải cẩn thận một chút đấy!"
Liêu Tiểu Minh ngẩn người một lúc lâu, cuối cùng chỉ nói một câu:
"Cô cũng tốt bụng ghê."
Cuối cùng cậu ta cà lơ phất phơ vẫy tay rời đi: "Cô là một giáo viên tốt, tôi, Liêu Tiểu Minh, kết bạn với cô! Cô yên tâm, lão tử có cách giải quyết!"
Tôi đứng trong màn đêm nhìn bóng lưng của Liêu Tiểu Minh mà cười lạnh.
Tôi không có bạn bè là tội phạm giết người cặn bã.
Hơn nữa tôi không phải là đang ly gián, tôi chỉ nói thật thôi mà, hôm đó bố mẹ Thẩm Thanh đúng là đã ép cô ấy chia tay mà?
Tôi chỉ là nói hơi khoa trương một chút thôi, hehe.