Tôi còn chưa kịp phản ứng xem đã xảy ra chuyện gì, Sở Vi đã khóc không ra hơi chỉ trích tôi.
“Chị ơi, em biết chị không thích em, nhưng tại sao chị lại đối xử với em như vậy?”
Cô ta nói bị mấy tên du côn chặn đường ở con hẻm gần nhà cũ, nói là do tôi phái người đến dạy dỗ cô ta.
“Nếu không phải anh Cảnh Ngôn đi ngang qua, em e là....” Cô ta khóc đến khàn cả giọng, cơ thể lảo đảo, như thể giây tiếp theo sẽ ngất xỉu.
Tôi nhướng mày, nhìn sang Cố Cảnh Ngôn.
“Ồ? Anh tin cô ta?”
Cố Cảnh Ngôn lấy từ trong túi ra một cây bút ghi âm, cạch một tiếng ném lên bàn trà.
“Em nghe cái này đi.”
Trong bút ghi âm truyền ra những âm thanh mập mờ, giọng nói thô kệch của mấy gã đàn ông lẫn lộn vào nhau: “Tô tiểu thư nói rồi, bảo cái thứ không biết xấu hổ như mày an phận một chút, đừng có bám lấy Cố thiếu tướng nữa.”
Giọng nói này tôi chưa từng nghe qua, lời này tôi càng chưa từng nói.
Tôi nhìn chằm chằm Sở Vi, “Tại sao cô lại luôn mang theo bút ghi âm bên người?”
Ánh mắt Sở Vi loé lên một tia hoảng loạn, vội vàng giải thích: “Hồi em đi học ở nước ngoài thường dùng bút ghi âm để ghi lại lời giáo sư, nên đã có thói quen này.”
Cái lý do sứt sẹo này đến đứa trẻ ba tuổi cũng không lừa nổi.
Vậy mà Cố Cảnh Ngôn lại gật đầu: “Cái này cũng bình thường.”
Anh quay sang tôi, ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết người: “Tô Vãn Tình, không ngờ em lại làm ra loại chuyện này.”
“Vi Vi chỉ là một cô gái nhỏ vô tội, sao em có thể tìm du côn đến nhục mạ cô ấy?”
Sở Vi càng khóc dữ dội hơn: “Chị ơi, em thực sự có thể rời đi mà, chị đừng như vậy nữa có được không?”
Tôi từng bước tiến về phía Sở Vi, cô ta sợ hãi lùi thẳng về phía sau.
“Nếu là tôi làm, Sở Vi tuyệt đối không có cửa sống mà quay về. Tô Vãn Tình tôi muốn làm chết một người, sao có thể làm một cách sứt sẹo như thế này?”
Sở Vi như con chim nhỏ sợ hãi, nấp sau lưng Cố Cảnh Ngôn, toàn thân run rẩy.
“Đủ rồi!”
Cố Cảnh Ngôn che chở trước mặt Sở Vi, anh lớn tiếng tuyên bố: “Từ hôm nay trở đi, em về nhà cũ hối lỗi đi. Đây cũng là ý của bà nội.”
Quản gia lập tức đi tới, định cưỡng ép đưa tôi đi.
Tôi đứng im bất động, gọi điện cho Tiêu Tự Niên ngay trước mặt bọn họ.
“Tiêu Tự Niên, công chúa cần kỵ sĩ bảo vệ.”
Điện thoại vừa ngắt, quản gia hớt hải chạy vào báo cáo: “Không xong rồi Cố thiếu tướng, trực thăng của cậu Tiêu đã hạ cánh bên ngoài biệt thự rồi!”
“Cái gì??!”
Tiếng cánh quạt vù vù ngày càng gần.
Tiêu Tự Niên dẫn theo mười mấy vệ sĩ mặc vest đen, xuất hiện ở cửa biệt thự như thần binh giáng trần.
Bọn họ huấn luyện bài bản, lập tức kiểm soát cục diện.
Tiêu Tự Niên xông vào ôm chặt lấy tôi, lo lắng kiểm tra xem tôi có bị thương ở đâu không.
“May quá, em không sao. Vãn Tình, lần này cuối cùng tôi cũng không lỡ hẹn.”
“Tiêu Tự Niên, cậu đây là xâm nhập gia cư bất hợp pháp!” Cố Cảnh Ngôn gầm lên, muốn kéo tôi về phía anh ta.
Tiêu Tự Niên hất tay anh ta ra, cười lạnh: “Tôi là được Vãn Tình mời tới.”
“Tô Vãn Tình! Đây là việc riêng của gia đình chúng ta, đừng để người ngoài xen vào.”
Tôi nhìn Cố Cảnh Ngôn, người đàn ông từng thề thốt sẽ bảo vệ tôi cả đời này.
“Từ hôm nay trở đi, chúng ta không còn là người một nhà nữa.”
“Mang đi tất cả đồ đạc của tôi.” Tôi ra lệnh cho đám vệ sĩ Tiêu Tự Niên mang tới.
Những bộ lễ phục xa xỉ trong phòng thay đồ, trang sức quý hiếm trên bàn trang điểm, từng bức tranh trong phòng vẽ riêng, đồ gia dụng, dụng cụ nhà bếp... tất cả đều được đóng gói mang đi.
Cố Cảnh Ngôn muốn ngăn cản, nhưng bị vệ sĩ của Tiêu Tự Niên khống chế, chỉ có thể trơ mắt nhìn tôi dọn sạch căn nhà này.
Tôi một lần nữa ném bản thỏa thuận ly hôn vào mặt Cố Cảnh Ngôn.
“Anh thực sự khiến tôi quá thất vọng rồi, Cố Cảnh Ngôn.”
“Ký đi, chúng ta ly hôn.”
“Tô Vãn Tình, anh không ly hôn! Anh sẽ không ký!” Anh ta gào thét xé lòng.
Sở Vi ở một bên khóc càng thảm thiết, cứ như thể cô ta mới là nạn nhân. “Anh ơi, lòng chị Vãn Tình đã không còn ở đây nữa rồi, anh hà tất phải cưỡng cầu.”
“Câm miệng! Cô biết cái gì!”
“Vãn Tình, đây đều là chuyện nhà mình mà, đều có thể thương lượng được.”
“Anh không ly hôn! Em đừng đi!”
Tôi không nhìn anh ta thêm một lần nào nữa. Dưới sự hộ tống của Tiêu Tự Niên, tôi quay người bước đi không ngoảnh đầu lại.