Sáng ngày Ba Mươi Tết, tôi bị đánh thức bởi một tràng tiếng bước chân.
Nói chính xác hơn...
Là cửa phòng cũ của tôi bị người ta đẩy mở.
Chị dâu cả dẫn theo con trai sáu tuổi của chị ta đứng ở cửa.
"Tri Ý, em dậy rồi thì tốt quá. Mẹ nói phòng này của em đón ánh sáng tốt, để cho Đậu Đậu làm phòng học. Đồ đạc của em chị đã dọn sang phòng chứa đồ giúp em rồi."
Tôi ngồi dậy, nhìn thấy dưới đất có mấy chiếc bao dứa đang chất ngổn ngang.
Bên trong là sách vở tôi tích cóp từ nhỏ đến lớn, giấy khen, cùng một số tấm ảnh cũ.
Tất cả bị nhét bừa vào bao.
Có vài tấm ảnh còn bị gập cong cả góc.
"Đằng nào em cũng chẳng mấy khi về nhà, một năm chỉ ở mấy ngày Tết. Ngủ ở phòng chứa đồ cũng như nhau thôi."
Giọng chị dâu cả hời hợt như đang nói chuyện chẳng liên quan đến mình.
"Mẹ cũng đồng ý rồi."
Tôi nhìn những chiếc bao dứa kia.
Trong đó có huy chương vàng Olympic Toán học tôi giành được thời cấp ba, đang bị đè dưới một chồng báo cũ.
Có tấm ảnh chụp chung với bạn học ngày tốt nghiệp đại học, mép ảnh bị gấp mạnh đến mức hằn trắng.
Còn có một chiếc hộp sắt cũ.
Bên trong từng cất những cuốn sổ tiết kiệm tiền mừng tuổi của tôi trước năm mười tám tuổi.
Đương nhiên số tiền đó từ lâu đã bị mẹ rút sạch.
Chỉ còn lại cái vỏ rỗng.
Tôi hít sâu một hơi.
"Được."
Tôi mặc áo khoác vào.
Rồi lấy chiếc túi vải dưới gối ra.
Sau đó nhặt chiếc hộp sắt trong bao dứa, bỏ chung với chiếc túi vải.
Những thứ còn lại...
Tôi chỉ liếc nhìn một lần.
"Không cần nữa."
"Mọi người vứt đi."
Ánh mắt chị dâu cả khẽ động.
"Giấy khen của em cũng không cần nữa à?"
"Không cần."
"Thế còn đống sách kia..."
"Cũng không cần."
Tôi đeo chiếc túi vải lên vai.
Bước ra khỏi căn phòng đã không còn thuộc về mình.
Ở đầu cầu thang, mẹ thò đầu lên từ tầng dưới.
"Tri Ý? Mới sáng sớm con làm gì vậy?"
"Mẹ, con về đây."
"Về đâu?"
Hôm nay là Ba Mươi Tết!"
Giọng mẹ lập tức cao vút.
"Con có ý gì? Đến Tết mà cũng không ở nhà?"
"Con có chút việc."
"Việc gì?"
Mẹ lao tới, túm chặt lấy cánh tay tôi.
"Con gái mà ngày Tết chạy lung tung bên ngoài, để người ta biết thì còn ra thể thống gì?"
Tôi đứng giữa cầu thang.
Cúi đầu nhìn bàn tay của mẹ.
Bà dùng lực rất mạnh.
Siết đến mức cánh tay tôi đau nhói.
Ngày bé bà cũng thường như vậy.
Mỗi lần dạy dỗ tôi đều véo cánh tay tôi.
"Mẹ."
Tôi gỡ từng ngón tay của bà ra.
"Tôi đi đây."
"Sau này sẽ không quay lại nữa."
Mẹ hoàn toàn sững sờ.
Ngay sau đó, vẻ mặt bà từ kinh ngạc chuyển thành giận dữ.
"Con nói cái kiểu gì vậy?"
"Chẳng phải chỉ có 500.000 tệ thôi sao? Con chê ít đúng không?"
"Bố mẹ nuôi con lớn bằng này..."
"Con không chê ít."
Tôi cắt ngang lời bà.
"Ý con là sau này chia cổ tức không cần tính phần của con nữa."
"Trong căn nhà này..."
"Cũng không cần chừa vị trí cho con."
Nói xong, tôi đi thẳng xuống lầu.
Phía sau vang lên tiếng mẹ quát lớn, càng lúc càng chói tai.
"Lâm Tri Ý! Con đứng lại cho mẹ!"
"Con giỏi rồi đúng không? Cứng cánh rồi phải không?!"
"Tri Ý!"
"Nếu hôm nay con bước chân ra khỏi cánh cửa này..."
"Thì sau này đừng quay về nữa!"
Tôi xỏ giày.
Mở cửa lớn.
Gió lạnh mùa đông lập tức ùa vào.
Lạnh đến mức khiến người ta tỉnh táo.
"Được."
Tôi đáp.
Cánh cửa khép lại phía sau lưng.
Rất nhẹ.
Nhưng cũng là lần cuối cùng.