Hóa ra là như vậy.
Một câu chuyện “vì muốn tốt cho em” vừa cũ kỹ vừa đầy máu chó.
Mắc bệnh nan y.
Sợ liên lụy đến vợ.
Cho nên dùng cách tàn nhẫn nhất để ép cô ấy rời đi.
Một người mẹ ngu muội.
Vì cái gọi là “nối dõi tông đường”.
Mà đổ thêm dầu vào lửa.
Thậm chí còn tự tay đạo diễn màn kịch cướp tài sản, cướp con.
Cảm động biết bao.
Có phải bây giờ tôi nên cảm động đến rơi nước mắt.
Sau đó tha thứ tất cả.
Xóa bỏ hiềm khích.
Mang toàn bộ tiền bạc và các mối quan hệ của mình ra.
Cứu lấy người chồng cũ “si tình” này.
Và người mẹ chồng “hồ đồ” này?
Tôi chậm rãi gấp lại tờ báo cáo khám bệnh.
Cùng với tờ siêu âm đen trắng nhỏ xíu kia.
Bên trên ghi rõ:
“Thai sớm khoảng sáu tuần.”
Nhìn ngày tháng.
Đó hẳn là lần tôi vừa mới mang thai.
Tần Xuyên lén đi cùng tôi đến bệnh viện kiểm tra rồi giữ lại.
Tôi đặt cả hai thứ vào trong hộp.
Sau đó.
Nhẹ nhàng trả chiếc hộp lại cho mẹ chồng cũ.
“Nói xong chưa?”
Tôi hỏi.
Giọng bình tĩnh đến mức không gợn một tia sóng.
Tiếng khóc của mẹ chồng cũ như bị nghẹn lại.
Bà ta ngẩng gương mặt đầy nước mắt lên.
Khó tin nhìn tôi.
Dường như không hiểu vì sao tôi lại có phản ứng như vậy.
Tần Xuyên cũng ngẩng đầu.
Trong đôi mắt đỏ hoe ấy.
Có một tia hy vọng rất nhỏ.
Nhỏ đến mức chính anh ta có lẽ cũng không nhận ra.
Anh ta đang mong đợi điều gì?
Mong tôi lao tới ôm lấy anh ta rồi nói:
“Tôi không trách anh.”
Hay mong tôi lập tức nói:
“Đừng sợ, tôi sẽ giúp anh.”
“Nỗi khổ riêng.”
Tôi chậm rãi lặp lại ba chữ ấy.
Như đang nếm thử một thứ gì đó.