Tôi phát hiện Trần Tối ngoại tình là khi thấy một chiếc bông tai dưới gối trong nhà anh ta.
Vị trí đó quá rõ ràng.
Nhưng cả tôi lẫn Trần Tối đều không xỏ lỗ tai.
Tôi gọi điện cho Trần Tối.
Anh ta không bắt máy.
Tôi lướt WeChat Moments của anh ta, phát hiện anh ta đang ở một hội sở quen thuộc ở trung tâm thành phố.
Không nghĩ ngợi gì, tôi bắt xe đến đó.
Vừa hé cửa phòng bao, đã nghe thấy tiếng Trần Tối và bạn bè.
“Nghe nói hoa khôi khoa chúng ta cũng đến Hải Thành, Trần Tối, hồi đó cậu với cô ta không từng quen nhau sao? Cô ta có tìm cậu chưa?”
“Ừm.”
Một tiếng “Ừm” nhẹ nhàng mang theo ý cười.
Không khí trong phòng lập tức sôi nổi hẳn lên.
“Ồ, tình cũ nối lại à?”
“Tiến triển đến đâu rồi?”
“Giang Chích Ngư có biết không?”
...
“Sao có thể để cô ta biết được?”
“Tôi từng đưa Tống Thính về nhà, nhưng các cậu cũng biết mà, cô ta quá xinh đẹp, không hợp để cưới. Chúng tôi đã nói rõ chỉ một lần rồi cắt đứt…”
Dây thần kinh trong đầu tôi như bị kéo đứt.
Những câu phía sau, tôi chẳng muốn nghe nữa.
Tôi đạp tung cửa, định chất vấn Trần Tối vì sao phản bội.
Nhưng chưa kịp mở miệng.
Thời gian như bị nhấn nút tạm dừng, tất cả hành động đều ngưng lại.
Ngay sau đó, trong đầu tôi vang lên một tiếng “đinh đông”, là âm thanh điện tử quen thuộc mà xa lạ.
【Ký chủ! Toang rồi!】
【Trật tự không gian hỗn loạn, thế giới kinh dị cô từng ở đang trùng lặp với thế giới này!】
【Tuy bọn tôi đã cố gắng vá lại, nhưng hình như có thứ gì đó đang nhắm thẳng vào cô! Cô phải...】
Chưa nói hết câu, âm thanh đó bỗng biến mất.
Thời gian trở lại bình thường, mọi người đều nhìn về phía tôi.
Vì lúc này, một người đàn ông cao một mét chín, tóc trắng mắt đỏ đang ôm lấy tôi.
Cọ đầu điên cuồng, vẻ mặt đầy thỏa mãn.
“Mẹ ơi, mẹ ơi\~ ôm con, ôm con nào\~”
Hai tiếng “mẹ ơi” như châm lửa cho cả phòng bao.
Cũng thiêu cháy dây thần kinh của tôi.
Không vì gì khác.
Chỉ vì suốt hơn hai mươi năm qua, chỉ có một kẻ từng gọi tôi là “mẹ ơi”.
——
Chính là con quỷ nhỏ BOSS mà tôi từng “cứu rỗi” trong thế giới kinh dị hai năm trước.
Nói là “cứu rỗi” cũng không chính xác.
Dù sao thì đó là nhiệm vụ đầu tiên, hệ thống quẳng tôi – một đứa chưa hề chuẩn bị tâm lý – vào thế giới kinh dị đó.
Suýt nữa thì bị con quỷ nhỏ tên là Số 37 cắn bay đầu.
Sau màn truy sát đậm chất phim kinh dị của nó, tôi tức điên, vớ lấy chảo chống dính quật nhau với nó ba trăm hiệp.
Cuối cùng tôi thắng.
Ép nó nằm rạp dưới đất cầu xin tha mạng, miễn cưỡng hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng trải nghiệm đó thực sự quá tệ.
Đến giờ nhớ lại, lông tơ toàn thân tôi vẫn dựng đứng.
Hiện tại, 37 tóc trắng mềm oặt như không xương, dính chặt lấy người tôi.
Hơi thở lạnh lẽo phả lên da tôi.
Mỗi lần đều khiến tôi rùng mình.
Như thể nó có thể cắn đứt cổ tôi bất cứ lúc nào.
Tôi cảm thấy mình như chết đến nơi.
Hệ thống nói không sai.
Nó thực sự là đến vì tôi.
Mà là đến để lấy mạng tôi ấy!
Ai mà ngờ được, mới hai năm trước còn là cái khung xương nửa người chưa tới đùi tôi, giờ lại cao tận mét chín chứ?
Ai mà đánh lại nổi!
Trớ trêu là, đám người trong phòng bao lại không thấy bộ răng cá mập dày đặc của 37.
Ai nấy đều mang vẻ mặt kỳ quái, đầy trêu chọc.
Nhìn tôi, rồi lại nhìn Trần Tối.
Có lẽ nhịn mãi không nổi, có người cuối cùng bật cười.
“Anh à, anh với chị dâu… chơi bạo thế luôn à?”
Lời vừa rơi xuống, sắc mặt Trần Tối lập tức đen kịt.
Anh ta đứng dậy, ngẩng cằm, cau mày hỏi tôi:
“Giang Chích Ngư, hắn là ai? Cô dẫn hắn đến đây làm gì?”