Không lâu sau, phụ hoàng băng hà.
Người đi rất đột ngột, buổi tối vẫn còn khỏe mạnh, đến sáng dậy thi thể đã cứng đờ.
Mẫu hậu khóc đến suýt ngất đi, bà và phụ hoàng tình nghĩa phu thê từ thuở thiếu thời, sau này tuy có phần phai nhạt, nhưng ở hậu cung phụ hoàng đã dành cho bà sự tôn trọng rất lớn.
Người chưa bao giờ tước đoạt quyền lực của bà, cũng chưa bao giờ cố ý làm bà bẽ mặt.
Chỉ là qua nhiều năm mưa gió, cái ô dù có to lớn đến mấy, cũng không thể bảo đảm một giọt mưa gió nào cũng không dính vào người.
Ta còn nhìn thấy Lục tỷ tỷ vội vã quay trở về.
Sau khi hoà ly với Lục tỷ phu Tống Trí, tỷ ấy liền đi đến phương nam, những năm qua có lẽ sống rất tiêu sái, toàn thân trên dưới đều toát ra ánh sáng của sự nuôi dưỡng bản thân thật tốt.
Tỷ ấy nhìn thấy ta, khẽ cười, không nói thêm gì, liền đi tìm Tam tỷ tỷ nói chuyện.
Ta sai Tuyết Như tặng cho tỷ ấy ba vạn lượng ngân phiếu.
Tỷ ấy kinh ngạc nhìn ta một cái, trong miệng lẩm bẩm điều gì đó, rồi cũng rộng rãi nhận lấy.
Tuyết Như quay về lén lút kể lại với ta:
"Lục công chúa nói, môn thân thích này quả thực là lắm tiền nha."
Ta nhịn không được bật cười, tỷ ấy vẫn là một nữ tử thú vị như vậy.
Tỷ ấy từ một nhánh cỏ nhỏ bé đáng thương đung đưa trong gió, nay đã trưởng thành thành một cây đại thụ vững chãi trước bão táp.
Đáng tiếc, ta và tỷ ấy sinh không gặp thời, nếu như chúng ta bây giờ mới quen biết nhau, có lẽ sẽ trở thành những người bạn rất tốt, nhưng hiện tại, chỉ có thể mang theo sự nuối tiếc mà lặng lẽ bỏ lỡ nhau.
Không quấy rầy cũng chính là lời chúc phúc tốt đẹp nhất rồi.
Chẳng bao lâu sau, Thái tử đăng cơ.
Huynh ấy cuối cùng cũng trở thành tân hoàng đế, cái ngày khoác lên mình tấm long bào ấy, thoạt nhìn huynh ấy thật sự rất giống một vị thiên tử đắc ý mãn nguyện.
Thế nhưng rất nhanh chóng, huynh ấy dưới làn sóng tấn công của đám triều thần, liền lộ ra vẻ lúng túng chống đỡ, vô cùng thảm hại.
Người huynh ấy muốn dùng thì không thể dùng được, những quyết sách của huynh ấy thường xuyên bị đánh bật trở lại, huynh ấy còn bị đám đại thần phản bác đến mức cứng họng không nói được lời nào.
Huynh ấy còn phát hiện, mấy người đệ đệ của bản thân đều rất thông minh, bất luận là đọc sách hay là luyện võ, đều có thể làm tốt lại còn nhanh, hoàn toàn chẳng tốn công sức.
Huynh ấy dần trở nên nóng nảy, tính khí ngày một tăng cao.
Về sau không biết huynh ấy đã dùng phương pháp gì, mà bỗng nhiên trở nên tai thính mắt tinh, tư duy nhanh nhạy.
Nhưng bỗng một ngày, huynh ấy ngã gục ngay trên triều đường, hôn mê bất tỉnh.
Chỉ vỏn vẹn trong vài ngày, thuốc thang vô phương cứu chữa, bất đắc kỳ tử ngay trên giường.
Hoàng cung lại một lần nữa giăng đầy dải lụa trắng.
Mẫu hậu già đi rất nhiều, bà ôm chặt lấy đứa hoàng tôn còn ngây dại vô tri mà tựa như một khúc gỗ khô cằn.
Nhìn thấy ta, bà cười thảm thê thảm.
"Bốn tưởng thân thể ta là vô dụng nhất, không ngờ ta lại tiễn đưa hết người này đến người khác."
Ta ôm bà vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng bà.
"Mẫu hậu, đừng sợ, con sẽ mãi mãi ở bên cạnh mẫu hậu."
Cũng giống như khi xưa người từng thức trắng đêm ôm ta, đứa trẻ ngơ ngác mới vào cung vậy.
Lục hoàng tỷ lại vội vã về chịu tang.
Tỷ ấy đi đường vất vả mệt mỏi.
Có lẽ là nhờ ba vạn lượng ngân phiếu kia, đã kéo gần mối quan hệ giữa ta và tỷ ấy.
Tỷ ấy lặng lẽ hỏi ta, tân hoàng đế rốt cuộc là bị sao vậy, mới làm hoàng đế có vài năm sao lại...
Ta cụp mắt xuống buồn bã.
"Huynh ấy đã ăn một loại đan dược gọi là viên thuốc thông minh, mới đầu thì ăn một viên, sau này, mỗi lần ăn ba viên... Huynh ấy giấu giếm tất cả mọi người, ngay cả hoàng hậu tẩu tẩu cũng không biết. Mẫu hậu đã bắt đám phương sĩ kia nhốt lại, chuẩn bị giết đi để bồi táng cho huynh ấy."
"Giao cho ta đi, ta mang bọn họ đi nhốt lại, biết đâu sau này có việc trọng dụng."
"Cái này phải đi hỏi mẫu hậu mới được."
"Muội giúp ta đi hỏi."
Ta nhìn Lục tỷ tỷ với vẻ mặt đương nhiên như thế, cảm thấy tỷ ấy đã thay đổi rồi, da mặt trở nên dày hơn.
Nhưng ta đã sớm học được cách cự tuyệt.
"Dựa vào cái gì, ta không đi."
"Ây da, muội thông minh ra rồi, đi đi mà, bao nhiêu năm ta không cầu xin muội lần nào, muội hãy giúp ta lần này đi."
Nói ra rồi, chuyện cũ tựa hồ cũng không còn nặng nề đến thế nữa.
Ta cảm thấy lòng nhẹ nhõm, vẫn đi cầu xin mẫu hậu.
Mẫu hậu đã chấp thuận, bà luôn cảm thấy Lục tỷ tỷ sẽ mang lại cho bà một vài niềm vui bất ngờ và điều kỳ tích.
Sau khi làm xong tang lễ, Lục hoàng tỷ lại rời đi.
Lần này, tỷ ấy đi càng chậm hơn, đằng sau không chỉ mang theo xe tù, bên trong nhốt mấy tên phương sĩ, mà còn có cả Thái tử phi từng hôn mê bất tỉnh —— nay là Hoàng hậu.
Nàng ấy đã đập đầu vào quan tài của hoàng đế để tuẫn tình.
Không chết được, được cứu sống, nhưng cả người dường như đã đánh mất đi linh hồn vậy.
Chúng ta đều chưa từng nghĩ rằng nàng ấy lại yêu sâu đậm đến thế.
Mẫu hậu để Lục tỷ tỷ đưa nàng ấy ra bên ngoài cung đi dạo một chút, trong cung quá đỗi ngột ngạt, đã biến một nữ tử khỏe mạnh bình thường thành kẻ không còn chút sinh khí.
Nếu nàng ấy khỏi bệnh, muốn quay về cũng được, không muốn quay về cũng không sao.
Nói chung, con người còn sống, thì mọi chuyện mới có khả năng.
Con người chết rồi, thì thật sự cái gì cũng không thể thay đổi được nữa.
Lục hoàng tỷ thở dài một tiếng, cất ngân phiếu mà mẫu hậu đưa, cứ như vậy mang theo một đám người rầm rộ xuất phát.
Mẫu hậu ủng hộ hoàng tôn đăng cơ, buông rèm nhiếp chính.
Việc đầu tiên bà làm là phong lại cho ta làm Trấn Thương trưởng công chúa.
Bà nói, "Ta vẫn muốn thiên vị con, ngần ấy năm qua con luôn ở bên cạnh ta, cũng chỉ có con ở bên cạnh ta, sau này có lẽ còn phải bên cạnh ta thêm nhiều năm nữa, có một thân phận cũng tốt hơn một chút."
Ta không từ chối, thản nhiên chấp nhận.
Chúng ta vốn là mẫu nữ, mẫu thân ban cho ta, ta đương nhiên nên nhận lấy.
Mẫu hậu lại điều Lục Kinh Hoài trở về kinh thành, hiện nay biên cương thái bình, hắn ở lại biên cương là một sự lãng phí.
Mẫu hậu có ý bồi dưỡng nhân tài của riêng mình, liền để hắn bắt đầu làm từ chức lang trung Binh bộ, nếu hắn làm tốt, sẽ lại từ từ thăng tiến, nếu làm không tốt, e là cả đời này cũng chỉ đến thế mà thôi, trừ khi chiến sự lại nổ ra.
Võ quan chuyển sang văn quan, đối với Lục Kinh Hoài mà nói, là một thách thức mới.
Hắn về kinh đến thăm ta, ta cự tuyệt, chỉ cho A Phù đi gặp hắn.
Hắn đã trút bỏ đi vẻ thanh sáp thuở nào, có thêm vài phần trầm ổn, ngay khoảnh khắc nhìn thấy A Phù, khóe mắt liền ươn ướt.
A Phù vươn tay lau đi nước mắt cho hắn, hắn ôm chặt lấy con bé vào trong ngực, khóc không thành tiếng.
Nhiều năm như vậy, chúng ta đều đã thay đổi rồi.
Hiểu được thế sự thăng trầm, rất nhiều lúc chúng ta lực bất tòng tâm, chỉ có thể nương theo dòng chảy mà làm ra một vài sự thay đổi, ngoại trừ những điều đó ra, chính là tôn trọng tâm ý của bản thân.
Hắn nhìn ta một cái, hé miệng, nhưng rốt cuộc không nói ra lời nào.
Còn ta gật đầu với hắn một cái, liền bước lên xe ngựa, hướng về phía hoàng cung.
Ta muốn giúp đỡ mẫu hậu dạy bảo tân đế.
Thằng bé là tương lai của quốc gia, nhất quyết không thể để thằng bé đi sai đường.
Chúng ta đều rất bận rộn, không có quá nhiều thời gian dành cho ái tình.
Nhưng chúng ta đều sẽ nỗ lực bước đi cho thật tốt, không phụ kiếp này!
—Hoàn—