Tin nhắn cô gái kia gửi tới vẫn còn nằm trong khung chat.
Tôi cầm điện thoại, trả lời: 【Tề Tư Niên chết rồi. Tem tém lại mà quậy, đừng có tự quậy chết mình.】
Trả lời xong, chặn xóa.
Tiếp đó liền gọi vào số điện thoại của Tề Tư Niên.
"Alo, A Yên..."
"Cô trợ lý kia của anh, em nhốt lại rồi."
Trong nháy mắt, đầu dây bên kia rơi vào sự im lặng chết chóc.
Năm giây sau, Tề Tư Niên gào lên.
"Em làm gì cô ấy rồi? Ninh Yên, em đã làm gì?"
Tôi nhàn nhã nghịch con dao gọt hoa quả trên tay.
"Yên tâm, vẫn còn kêu được, anh muốn nghe không?"
"Ồ, bên dưới chắn sóng, xuống đó là anh không nghe thấy nữa đâu."
"Vậy em thuật lại cho anh một lần, cô ta nói anh sẽ không bỏ qua cho em, cô ta nói đợi anh phát hiện ra nhất định sẽ giết em."
Câu nói này, không biết là chữ nào kích thích đến Tề Tư Niên.
Anh lại một lần nữa gầm nhẹ.
"Ninh Yên."
Tôi vui vẻ cười thành tiếng.
"Thật ra, em cũng rất muốn hỏi anh."
"Tề Tư Niên, nếu em giết cô ta, anh sẽ báo cảnh sát bắt em, hay là thay em chôn xác?"
"Ninh Yên, A Yên, anh sai rồi!" Giọng Tề Tư Niên run rẩy, lại cố nén cảm xúc liên tục dịu giọng, "Anh đang trên đường về rồi, em đợi anh, em không được làm chuyện dại dột. A Yên, đều là lỗi của anh, anh không đi đâu nữa, anh ở nhà đón sinh nhật cùng em, anh nấu mì trường thọ cho em..."
"Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em, Tề Tư Niên, trả lời em, anh làm người tố giác, hay là làm đồng phạm?"
Giọng nói của tôi nhẹ nhàng chậm rãi.
Tiếng hít thở của Tề Tư Niên từ nặng nề dần dần bình ổn.
Anh hít sâu một hơi, giống như thì thầm, chậm rãi nói: "Anh là đồng phạm của em."
Chưa đến nửa tiếng, Tề Tư Niên dùng tốc độ nhanh nhất chạy về.
Anh thở hồng hộc, không nhìn tôi một cái, lao thẳng xuống phòng tối.
Khoảnh khắc cửa phòng tối mở ra, người phụ nữ khóc lóc định nhào về phía Tề Tư Niên.
Tề Tư Niên dứt khoát nghiêng người tránh đi, mặc kệ người phụ nữ ngã nhào trên đất.
"Tề tổng, cô ta..."
"Câm miệng!" Ánh mắt Tề Tư Niên hung ác, nghiến răng nghiến lợi, "Chuyện ngày hôm nay, nuốt vào trong bụng cho tôi. Cô mà dám nói ra ngoài một chữ, tôi sẽ không tha cho cô."
Người phụ nữ không dám tin.
"Tề tổng, anh đang nói gì vậy? Là cô ta vô duyên vô cớ nhốt tôi, tôi không quan tâm, tôi muốn báo cảnh sát, tôi muốn báo cảnh sát bắt cô ta..."
Cô ta điên cuồng muốn lao ra ngoài, bị Tề Tư Niên sa sầm mặt mày giữ chặt lại.
Tôi "chậc" một tiếng, khoanh hai tay, dựa vào tường.
"Muốn không thì giết quách đi, em không động tay đâu, anh đi đào hố. Chôn ở sân sau ấy, cái cây đó thiếu dinh dưỡng, đều không lớn nổi nữa rồi."
Tôi nói nhẹ nhàng bâng quơ, bình thường như không.
Tề Tư Niên vẫn luôn im lặng.
Cuối cùng, người phụ nữ ý thức được điều gì đó, bắt đầu run rẩy, trong cổ họng phát ra tiếng nức nở, sự kinh hoàng trong mắt gần như không che giấu nổi.
Tề Tư Niên hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh lẽo.
"Tôi sẽ cho cô một khoản tiền, để cô rời đi. Cô nên biết, chuyện ngày hôm nay, cho dù cô muốn báo cảnh sát, cô cũng không có chứng cứ."
Tề Tư Niên tiễn người phụ nữ ra ngoài.
Người phụ nữ lúc đến như con công xòe đuôi, lúc rời đi bước chân đã bủn rủn.
Tôi mang theo nụ cười, ngồi lại vị trí của mình, tiếp tục cắm hoa.