Tôi nói rõ tất cả với Tề Tư Niên.
Anh ta liền không còn cố kỵ gì nữa, không chút do dự ra nước ngoài.
Tôi thu dọn bản thân, đến nhà tổ đón Viêm Viêm.
Ông cụ đồng ý với tôi, hôm nay để Viêm Viêm ở cùng tôi.
Thằng bé cực kỳ vui vẻ, trong điện thoại cứ líu ríu suốt, bảo tôi nhanh đến.
Lúc tôi đang đứng ngoài cửa đợi Viêm Viêm ra, Tề Mộ Viễn đột nhiên trở về.
"Anh cả."
Anh ấy gật đầu.
"Đợi Viêm Viêm à?"
"Vâng."
"Em có thể vào trong đợi, ông nội sẽ không làm khó dễ em đâu."
Tôi cười lắc đầu.
"Không sao đâu ạ."
Con người phải biết tiến biết lui, hiểu chừng mực, không thể được đằng chân lân đằng đầu.
Mấy năm nay, có lẽ là vì sự ngoan ngoãn của tôi, có lẽ là vì tôi chưa từng gây chuyện, thái độ của bên nhà tổ đối với tôi đã dần dần hòa hoãn.
Đặc biệt là ông cụ.
Ông không còn kiểm soát thời gian ở chung của tôi và Viêm Viêm nghiêm khắc như thế nữa.
Thậm chí có đôi khi lúc tôi đưa Viêm Viêm về sẽ nói: "Có rảnh thì ở lại ăn bữa cơm."
Tuy rằng tôi chưa từng ở lại, nhưng đây là một tín hiệu.
Nói cho tôi biết, tín hiệu tôi đang được chấp nhận.
Tạm biệt Tề Mộ Viễn, tôi đưa Viêm Viêm đi công viên giải trí.
Chơi đùa một trận thỏa thích, lại đưa thằng bé đi ăn món nó muốn ăn, tận hứng rồi mới về nhà.
"Mẹ sẽ đi vắng khoảng một tháng, trước tết sẽ về."
"Vậy mẹ là đi chơi, hay là đi làm việc?"
Người nhỏ xíu, vừa mở miệng lại như nói chuyện của người lớn, lần nào nghe cũng làm tôi không nhịn được cười.
Tôi nhéo nhéo mũi thằng bé.
"Một nửa nọ một nửa kia, đi đến một sơn trang, ở đó có chỗ nung gốm, mẹ làm một con mèo nhỏ mang về cho con được không?"
Viêm Viêm gật đầu.
Gật đầu xong lại hỏi: "Nung gốm là gì ạ?"
Tôi tìm một video mở cho thằng bé xem.
Nó xem mà mắt sáng lấp lánh.
"Lần sau có thể dẫn con đi không?"
"Đương nhiên có thể."
Tôi nhẹ nhàng vỗ về thằng bé, chẳng mấy chốc nó đã ngủ thiếp đi.
Không khóc không nháo, không quấy nhiễu, cũng không cần tôi giải thích quá nhiều.
Thằng bé được dạy dỗ rất tốt.
Cho dù mẹ của nó không được nhà họ Tề chấp nhận, cũng sẽ không có người nói với nó, phải coi thường mẹ, xa lánh mẹ hay khinh rẻ mẹ.
Viêm Viêm có cuộc sống của Viêm Viêm.
Bố mẹ có cuộc sống của bố mẹ.
Cụ nội cũng có cuộc sống của cụ nội.
Đây là một chuyện quá đỗi bình thường.
Giống như con người cần phải ăn cơm, ngủ, đi vệ sinh.
Tại sao phải đi suy nghĩ xem có chấp nhận hay không, buồn hay không buồn?
Tôi chưa từng nghĩ tới, có một ngày một đứa trẻ có thể làm chỗ dựa cảm xúc cho tôi.
Nhưng nó cứ làm được như vậy đấy.
Từng chuyện từng chuyện một, nó làm cho tôi hiểu ra, không có nhiều chuyện đáng để người ta phải tê tâm phế liệt đến thế.