Lúc tính tiền.
Có hai mẹ con cãi nhau trước quầy hàng của tôi.
Người mẹ không đồng ý mua cho con gái mấy cái kẹp tóc đó.
"Bây giờ con nên đặt tâm trí vào việc học! Ngày nào cũng nghĩ đến mấy thứ vô dụng này để làm gì?"
"Con có thể học tập chị con được không, để mẹ bớt lo chút đi."
Mẹ cô bé nhặt mấy món đồ dùng học tập lên để trả tiền, còn lại thì ra lệnh cho cô bé để về chỗ cũ.
"Dù sao mẹ cũng không mua cho con mấy thứ đó, ngày nào ở trường cũng không lo học."
"Suốt ngày chỉ nghĩ chuyện quyến rũ con trai để yêu sớm thôi à?"
Lời này thực sự hơi khó nghe quá rồi.
Huống hồ cửa hàng của tôi lại ở ngay cạnh trường, người qua kẻ lại đều là bạn học cùng trường.
Mọi người đều vô tình hay cố ý liếc nhìn về phía cô bé, thì thầm to nhỏ đủ điều.
Mẹ cô bé lại trực tiếp bỏ cô bé lại rồi đi thẳng một mạch.
Tôi thở dài một hơi.
Cầm lấy mấy cái kẹp tóc trên quầy, kéo cô bé ra phía huyền quan sau tiệm.
"Cái này tặng cho em, em không được nói với người khác nhé."
Đúng lúc này, dòng bình luận lại xuất hiện trước mặt tôi.
"Đừng giúp nó, nó là nữ phụ độc ác đấy."
"Sao từ nhỏ đã thích làm điệu thế? Mẹ nó nói cũng chẳng sai, bây giờ là lúc phải học hành đàng hoàng."
"Nếu nó chịu học hành tử tế, thì sau này đâu đến mức không thi đỗ đại học rồi đi cướp bạn trai người khác?"
Tôi biết từ rất sớm.
Thế giới tôi đang sống chỉ là một cuốn tiểu thuyết thanh xuân đau thương cũ rích.
Còn tôi chỉ là một NPC nhỏ bé trong đó, mở một cửa hàng phụ kiện như thế này.
May là mua sắm trực tuyến chưa phát triển lắm, nên việc buôn bán cũng không tệ.
Học sinh quanh đây thường đến mua sổ đẹp chép lời bài hát, kẹp tóc đính đá kiểu Hàn Quốc lấp lánh kẹp đầy đầu.
Nhưng dù sao cũng đang ở độ tuổi ngửa tay xin tiền bố mẹ.
Những cuộc cãi vã như vừa rồi cũng không hiếm gặp.
Lẽ ra tôi không nên lo chuyện bao đồng, nhưng nhìn thấy dáng vẻ cô bé bị mắng, tự bấm chặt vào lòng bàn tay mình.
Cái dáng vẻ luống cuống tay chân, chỉ biết dựa vào nỗi đau để bản thân không khóc lóc thảm hại hơn, thời dậy thì tôi cũng từng trải qua.
Tôi không ngờ dòng bình luận lại đột nhiên xuất hiện nói cho tôi biết.
Hóa ra cô bé chính là nữ phụ độc ác Mạnh Nhã Hân trong cuốn tiểu thuyết cũ này.
Lên cấp ba thì trang điểm trong giờ học, không chịu học hành tử tế, ghen tị với người chị gái học giỏi Mạnh Nhã Thấm khắp mọi nơi, sau này còn thích cùng một chàng trai với chị gái, không tiếc trở mặt hãm hại chị, cuối cùng thân bại danh liệt.
Dòng bình luận lúc này cũng đang chế giễu tôi.
"Chủ tiệm này đúng là có lòng tốt làm chuyện xấu."
"Tốt bụng gì chứ, là đang mua chuộc lòng người, để con bé dẫn thêm bạn học đến mua đồ thôi."
Tôi đúng là oan hơn Đậu Nga.
Tôi nhét cái kẹp tóc cho Mạnh Nhã Hân rồi định đi.
Cô bé lại bất ngờ lùi lại cúi đầu chào tôi một cái, giọng nói có chút nghẹn ngào.
"Em sẽ trả tiền cho chị."
Cái mũ trên đỉnh đầu cô bé không cẩn thận rơi xuống, lộ ra cái ót bị cắt nham nhở lộn xộn.