Đó hình như là lần đầu tiên trong ấn tượng của tôi, kể từ khi quen biết hai chị em nhà họ Mạnh, chị gái Mạnh Nhã Thấm nổi nóng.
Trong mắt dòng bình luận, thật ra giống sự thẹn quá hóa giận khi tâm tư suýt bị phát hiện hơn.
"Nữ chính này thật sự không đáng yêu chút nào, không thể hào phóng chút sao?"
"Nữ chính bảo bối làm sai gì chứ, vốn dĩ phải là couple của cổ mà, không biết sao lại thích em gái rồi. Một người bị cướp hết hào quang nữ chính."
"Nhưng Mạnh Nhã Hân làm sai cái gì? Chỉ vì cổ không bị hắc hóa như trong sách thiết lập sao? Đến giờ cổ chưa từng hại chị gái mình lần nào nhé."
Mắt thấy phe nữ chính và phe nữ phụ trên dòng bình luận sắp đánh nhau, tôi vội vàng bê thùng phụ kiện mới về ra giảng hòa.
Vốn dĩ cũng không phải chuyện lớn gì.
Tôi đưa một bậc thang, hai chị em cũng không căng thẳng ở đó nữa.
Thậm chí chị gái Mạnh Nhã Thấm nhận ra mình vừa rồi hơi nóng nảy, chủ động qua kéo em gái cùng chọn đồ.
Em gái hừ hừ hai tiếng, cũng tự giác cho qua chuyện này.
Mãi đến khi hai người cùng đưa tay cầm lấy một cái kẹp tóc pha lê chùm nho tím.
Em gái vẫn còn đang vui vẻ vì sự ăn ý của hai người, rất kiêu ngạo nói:
"Sao chị cứ bắt chước em thế, em thích cái này chị cũng chọn cái này, vậy nhường cho chị đấy."
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Dòng bình luận bắt đầu phán xét.
"Ôi thôi, đạp mìn rồi."
"Tâm tính hai chị em là giống nhau nhất."
"Đây là nữ chính tởm nhất tôi từng gặp, rõ ràng rất muốn còn giả vờ thanh cao cái gì."
"Kịch bản tranh giành đàn ông cẩu huyết gì đây, đàn ông không có người y hệt, kẹp tóc cũng không có?"
Tôi hai tay bới trong thùng hàng sắp ra cả tia lửa điện rồi.
"Có giống nhau có giống nhau, mẫu này chị nhập nhiều lắm, hai đứa đợi chị tìm nhé."
"Không cần đâu, em không muốn nữa."
Chị gái Mạnh Nhã Thấm lạnh lùng ném cái kẹp tóc pha lê đó trở lại.
Nhìn cũng không nhìn em gái một cái, đi thẳng một mạch.
Sau ngày hôm đó, hai chị em mấy ngày liền không nói chuyện nữa.
Thậm chí cả lúc đi học tan học cũng tránh mặt nhau.
So với việc cãi nhau một trận to, bầu không khí im lặng và cố ý né tránh này mới là thứ hành hạ người ta nhất.
Chị gái Mạnh Nhã Thấm lại càng trực tiếp không đến cửa hàng của tôi nữa.
Cũng không còn quan tâm Lâm Giản Hòa thích gì hay không thích gì.
Lấy cớ lớp 12 học hành bận rộn, phần lớn thời gian đều độc lai độc vãng.
Ngược lại là Lâm Giản Hòa, luôn tìm cớ bám lấy em gái Mạnh Nhã Hân.
Tôi hoàn toàn không ngờ cốt truyện lại sụp đổ thành thế này.
Cuối cùng có hôm nhịn không được hỏi câu mà dòng bình luận vẫn luôn tò mò.
"Sao em lại thích em gái Mạnh Nhã Hân thế?"