Tất cả mọi người đều cảm thấy xa lạ với Mạnh Nhã Thấm như thế này.
Mẹ Mạnh càng ngẩn người tại chỗ.
"Con đang nói gì thế Thấm Thấm, con có thương em gái cũng không được nói dối, con không phải người như vậy bình thường con ngoan lắm mà."
Người ngoài cuộc đều không nhịn được phàn nàn, sự thiên vị này quả thực không còn biên giới nữa.
Mạnh Nhã Thấm mặt không cảm xúc nhặt những trang nhật ký bị xé nát vương vãi trên đất lên.
"Ngày 1 tháng 4, trường học có một học sinh chuyển trường đến, tên là Lâm Giản Hòa..."
"Đừng đọc nữa."
Mẹ Mạnh bên bờ vực sụp đổ cảm xúc, dường như người vừa nãy ép Mạnh Nhã Hân đọc nhật ký không phải là bà ấy.
Khi người làm chuyện xấu hổ đổi thành đứa con gái lớn mà bà ấy luôn gửi gắm hy vọng, bà ấy bắt đầu không chịu nổi nữa.
Nhưng Mạnh Nhã Thấm vẫn không chịu dừng lại, tự bạo tự phế đọc nhật ký của mình.
Tự mổ xẻ bản thân trước mặt mọi người.
"Ngày 30 tháng 7, Lâm Giản Hòa lại vây quanh bên cạnh Mạnh Nhã Hân, tôi nghe thấy cậu ấy hẹn với Mạnh Nhã Hân, muốn cùng thi vào đại học A..."
Một cái tát giáng thẳng vào mặt Mạnh Nhã Thấm, đánh đến mức cả khuôn mặt cô ấy lệch sang một bên, lời chưa nói hết đứt đoạn trong miệng.
Trên gương mặt hằn vết thời gian của mẹ Mạnh, lần đầu tiên xuất hiện biểu cảm đau khổ.
"Mày cố ý đúng không? Hai chị em mày, chính là muốn ép chết tao. Chính là muốn ép chết tao chúng mày mới vừa lòng đúng không?"
Cuối cùng giáo viên đến hòa giải, đuổi hết đám học sinh xem náo nhiệt về lớp học.
Mạnh Nhã Thấm bị xử phạt lưu lại trường theo dõi.
Mẹ Mạnh lại khăng khăng muốn cho Mạnh Nhã Thấm thôi học.
Lúc Mạnh Nhã Thấm rời khỏi trường, em gái Mạnh Nhã Hân chạy từ trong lớp ra.
Kéo cô ấy chạy đến cửa hàng của tôi.
Cô bé không thể trơ mắt nhìn chị gái cứ thế thôi học.
"Chắc chắn có cách mà, chắc chắn có cách giải quyết, chị không thể cứ thế thôi học được."
Đã lớp 12 rồi.
Chỉ còn kém một năm nữa là có thể rời khỏi thị trấn nhỏ này.
Chỉ cần rời khỏi nơi này, tất cả những gì xảy ra hôm nay sẽ không còn ai nhớ đến nữa.
Nhiều năm sau nhớ lại cũng chỉ là một khúc nhạc đệm thời thanh xuân mà thôi.
Mạnh Nhã Thấm lại hất tay cô bé ra.
"Giải quyết cái gì? Bây giờ em nên mắng chị biết không?"
Trong mắt cô ấy nhìn em gái tràn đầy sự tủi nhục và phẫn hận.
"Mắng chị vì một thằng con trai mà cãi nhau với em, mắng chị vì sao dám làm không dám chịu, mắng chị vì sao biết rõ mẹ thiên vị mà chưa bao giờ thay đổi, mắng chị muốn đi học thêm, mẹ liền đem tóc của em đi bán.
"Em nên mắng chị, nên hận chị, trước đây em chẳng phải làm rất tốt sao? Dựa vào đâu bây giờ em không mắng nữa không hận nữa, vậy chị ở lại phải làm sao đây?"
Không phải người luôn được nhường nhịn, thì nhất định sẽ hạnh phúc.
Có những lúc phải đeo gông xiềng đạo đức kép mà đi về phía trước.
Mỗi giờ ngồi trong lớp học thêm, cô ấy đều nhớ đến mái tóc của em gái.
Dùng cùng một chai dầu gội hương hoa lan với cô ấy, gối đầu trên cùng một chiếc khăn gối vải bông thêu chữ thập, cuối cùng bị cắt đứt rơi vương vãi trên nền gạch đầy bụi.
Những sợi tóc đó sẽ điên cuồng mọc dài trong đêm, đâm xuyên qua cổ họng cô ấy.
Cô ấy không có cách nào, cũng không có tư cách phát ra âm thanh của chính mình nữa.
Cô ấy chỉ có thể nỗ lực hơn, nỗ lực trở thành một đứa con gái ngoan, học sinh giỏi, người chị tốt, nỗ lực vứt bỏ bản thân mình.
Cô ấy không dám nói muốn thứ gì nữa.
Dường như mỗi lần muốn gì, đều cần phải hy sinh em gái mới có được.
Ngay cả việc cô ấy thích một người, cũng cần em gái nhường cho cô ấy.
"Cho nên hôm đó chị không để nhật ký ở lớp, mà là để trong cặp sách mang về nhà."
Đã không có tư cách mở miệng kết thúc tất cả chuyện này, thì để mẹ mở miệng.