Tôi còn chưa kịp lên tiếng, cậu ta xoay người bỏ đi, tôi sững sờ.
Đây là hiện tại liền xuất phát? Cũng không cần lực hành động mạnh đến vậy chứ.
Chưa đầy một phút, Tần Du lại một lần nữa xuất hiện trong video, cậu ta thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, trong tay cầm một thứ gì đó.
"Tôi có thể thanh toán."
Trên thế giới này ngoại trừ trai đẹp, thứ mê người nhất chỉ sợ là cái thẻ trong tay Tần Du rồi.
Mỹ nam cộng thêm thẻ, ai có thể từ chối tôi dập đầu lạy người đó.
Tôi ho nhẹ một tiếng, người đàn ông chết tiệt này, thật sự là có sức hút nha.
Tin tức tôi định cùng bạn trai đi du lịch, không biết tại sao truyền đến tai mẹ Dương.
Buổi tối trước khi đi, tôi đang chổng mông thu dọn hành lý, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Dương Sâm.
Hắn gầy đi một chút, dưới mắt có hơi thâm quầng, giống như là chưa ngủ ngon.
"Mẹ tôi gọi cậu qua ăn cơm."
Dường như sợ tôi không đồng ý, hắn lập tức bổ sung thêm.
"Dì cũng có ở đó."
Mẹ Dương đối với tôi là thật sự không tồi, từ nhỏ lúc ba mẹ tôi đi công tác tôi đều ở nhà Dương Sâm ăn chực, bà ấy cũng đã từng bao nhiêu lần ngoài sáng trong tối ghép đôi tôi và Dương Sâm.
Nhưng Dương Sâm luôn chê tôi ồn ào.
Mọi người đều là người trưởng thành, một bữa cơm ăn cũng không tính là lúng túng, chỉ là sau bữa ăn, mẹ Dương từ trong phòng lấy ra một cuốn album lớn.
Nụ cười của tôi cứng đờ trên mặt, ở một bên như ngồi trên đống lửa.
"Cháu xem, đây là lúc hai đứa còn nhỏ cùng nhau nhảy điệu nhảy giao tiếp."
"Tấm này tấm này, là có chó cắn mông Tiểu Sâm, Nhược Nhược dũng cảm biết bao, vừa khóc vừa kéo đuôi chó..."
Sắc mặt Dương Sâm càng kém hơn.
Mẹ tôi ngồi một bên cười nhạt, không ai đáp lời, mẹ Dương có chút lúng túng.
"Mới chớp mắt một cái, hai đứa trẻ đều đã lớn rồi, Nhược Nhược từ nhỏ đã thích bám lấy Tiểu Sâm nhà cô, cô đều coi con bé như con dâu vậy."
"Cháu xem chuyện này sao ngoảnh đi ngoảnh lại hai người lại giận dỗi nhau rồi, Tiểu Sâm đều mấy ngày nay chưa từng cười ở nhà, Nhược Nhược à, cháu có rảnh thì cùng Tiểu Sâm trò chuyện nhiều hơn..."
Tôi hít sâu một hơi, chậm rãi đứng dậy.
"Dì ơi, không có chuyện gì cháu xin phép về trước ạ."
Dương Sâm nhìn bóng lưng của tôi, không nói gì.
Tôi vừa ra khỏi cửa, liền bị người đứng ở cửa làm cho giật nảy mình, suýt chút nữa nhảy xa hai dặm.
Đèn cảm ứng vừa nãy không sáng, thiếu niên ngồi xổm trước cửa nhà tôi, giống như chú chó con bị người ta vứt bỏ.
"Sao cậu lại đến đây?"
Tôi chột dạ nhìn ra phía sau một cái, may mà Dương Sâm không đi theo, nếu không cái khuôn mặt đẹp trai này của Tần Du lại kéo dài như mặt lừa rồi.
"Điện thoại, cậu không nghe."
Tôi lúng túng gãi gãi đầu, chỉ lo ăn cơm, quên ở nhà mất rồi.
Khóe mắt Tần Du có hơi đỏ, cậu ta chằm chằm nhìn tôi.
"Vậy cậu nửa đêm nửa hôm chạy tới cũng..."
Khoảnh khắc đèn cảm ứng hoàn toàn tắt ngúm tôi bị người ta kéo mạnh vào lòng.
"Tôi sợ."
Tôi mờ mịt chớp chớp mắt, không quá hiểu câu nói này của cậu ta có ý gì, nhưng Tần Du ôm tôi quá chặt, tôi nhất thời giãy giụa không thoát.
Đành phải vươn tay ra, vuốt ve mái tóc của cậu ta, giống như vuốt ve một chú cún.
Ở lối vào cầu thang tối tăm, phía sau hình như truyền đến tiếng động mở cửa, rồi lại đóng lại.
Tôi nhẹ nhàng đẩy Tần Du ra, nhìn mái tóc của cậu ta, vểnh lên hai cái chỏm nhỏ.
Oa, bạn trai Teletubbies.
"Sợ cái gì? Sợ ngày mai tôi không đi cùng cậu? Hay là sợ tôi ăn một bữa cơm liền chạy theo người ta rồi?"
Đôi mắt của Tần Du đen kịt, mím môi không nói chuyện, tôi trực tiếp dùng tay bóp miệng cậu ta.
"Nói chuyện đi."
"Cậu thích cậu ta rất lâu, thích tôi không lâu."
Tôi dùng hai tay nâng khuôn mặt Tần Du lên, coi khuôn mặt đẹp trai của cậu ta như cái bánh bao mà nhào nặn.
"Anh đẹp trai, xin cậu đừng dùng khuôn mặt đẹp trai kinh thiên động địa này mà tự ti, được không?"
"Quá phạm luật rồi, tôi sẽ muốn làm cái đó cái đó với cậu đấy."
Tần Du chớp chớp mắt, thịt vốn dĩ không nhiều trên mặt bị tôi dồn lại cùng nhau, giống như siêu nhân bánh mì.
"Cái đó... cái đó?"
Tôi ho nhẹ một tiếng, vẫn là không mang hư trẻ con, để sau này từ từ dùng thực chiến dạy cậu ta vậy.
Tôi không giải thích, Tần Du cũng không truy hỏi, cậu ta gật gật đầu ngoan ngoãn đi theo tôi về nhà giúp tôi thu dọn hành lý.
Cậu ta có thể buổi tối hỏi Doubao, Doubao biết nhiều.
Mẹ tôi bước vào cửa, liền nhìn thấy tôi vắt chéo chân đang chỉ huy Tần Du.
"Cái này lên ảnh không đẹp, đổi cái khác."
"Cái màu này hoa hòe hoa sói quá."
Tần Du không ghét bỏ phiền phức mà hết lần này tới lần khác chạy vào phòng tôi giúp tôi lật tìm quần áo, rồi lại gấp lại đàng hoàng, giống như một cái máy.
"Con đừng bắt nạt người ta."
Mẹ tôi có chút cạn lời, Tần Du hướng về phía mẹ tôi cúi gập người.
"Cháu chào dì ạ."
Mẹ tôi muốn nói lại thôi nhìn cậu ta, thôi bỏ đi, xem ra cậu ta bị bắt nạt rất sung sướng.
Sau khi tôi và Tần Du từ nước M trở về, cậu ta trở nên càng bám người hơn.
Suốt ngày không phải là đòi gặp mặt, thì là gọi điện thoại, cho dù phần lớn thời gian cậu ta cái gì cũng không nói, cũng phải nhìn thấy tôi.
Đổi lại là người khác có lẽ đã sớm phát điên rồi.
Nhưng tôi chính là loại nói nhảm nhiều mà không có chỗ xả, dùng lời của mẹ tôi mà nói, tôi và Tần Du chính là nồi nào úp vung nấy.
Không lâu sau, Dương Sâm chuyển nhà rồi.
Tôi vừa nấu cháo điện thoại với Tần Du, vừa từ trong nhà đi ra ngoài, ba tôi bảo tôi xuống lầu vứt rác.
Nhưng đẩy cửa ra, liền bắt gặp Dương Sâm đang dọn đồ.
Tôi khẽ giật mình, hắn dường như đã gầy đi không ít.
Ánh mắt hắn dừng lại trên mặt tôi vài giây, nơi đáy mắt chứa đựng sự bi thương mà tôi không nhìn thấu.
Tôi xách rác đi xuống lầu.
Phía sau đột nhiên vang lên giọng nói của Dương Sâm: "Chu Nhược."
Tôi quay đầu lại. Dương Sâm đứng ở phía trên cầu thang, giống như biết bao nhiêu lần tôi ngước nhìn hắn vậy cao cao tại thượng, nhưng dường như lại có chỗ nào đó không giống.
Hắn hơi cúi đầu xuống, giọng nói đều có chút run rẩy: "Xin lỗi, nếu như tôi sớm đối diện với trái tim mình một chút, nếu như tôi không lấy những lời làm tổn thương người khác để sỉ nhục cậu... Cậu sẽ tiếp tục thích tôi chứ?"
Tôi nở một nụ cười, lắc đầu với hắn, xoay người tiếp tục đi xuống lầu.
Trong điện thoại, giọng nói của Tần Du trầm xuống vài phần.
"Cậu đã hứa với tôi, không được nói chuyện với hắn."
Tôi tặc lưỡi nhẹ một tiếng.
"Tôi không phải là chưa mở miệng sao?"
Cậu ta hít sâu một hơi.
"Cậu chắc chắn đã lắc đầu rồi."
Cái này cũng muốn quản?! Tôi trừng lớn mắt, công chúa Tần dạo này có phải là có chút quá hống hách rồi không.
Tôi chợt nhớ lại, lúc vừa mới ngồi cùng bàn với cậu ta không lâu, cậu ta đã chuyển cho tôi một khoản tiền.
Không cho tôi nói chuyện với Dương Sâm.
Lúc đó cậu ta cũng đâu có để ý tới tôi, đã biết tuyên bố chủ quyền rồi.
"Tần Du, cậu thích tôi từ khi nào vậy?"
Tôi cứ tưởng cậu ta sẽ không trả lời câu hỏi này.
Nhưng đầu dây bên kia im lặng hai giây, giọng nói mang theo ý cười dịu dàng.
"Từ cái nhìn đầu tiên lúc tôi ngẩng đầu nhìn cậu, ánh nắng rải trên mặt bàn học, tôi đột nhiên muốn mở miệng nói chuyện với cậu."
—Hoàn—