Ngày thứ hai đi học, luôn cảm thấy bầu không khí là lạ.
Sau khi tập thể dục giữa giờ xong, tôi cầm cốc nước để trên bàn định uống.
Dư Thần đột nhiên nói nhỏ: "Đừng uống."
Tôi khựng lại, vặn mở nắp ra.
Bên trong chứa nước nóng gì chứ, rõ ràng là thứ nước đen ngòm, trên mặt còn nổi lềnh phềnh bụi phấn và đờm đặc, vô cùng buồn nôn.
"Ai làm?" Tôi hỏi.
Cậu ấy cúi đầu, không dám nói.
Tôi nhìn quanh, sắc mặt mọi người mỗi người một vẻ, không thiếu kẻ đang hả hê.
"Ai làm?" Tôi đứng dậy, một lần nữa lạnh lùng lên tiếng.
Trong lớp im phăng phắc, không một ai trả lời.
Tôi không còn kiên nhẫn nữa: "Là muốn tôi báo cáo giáo viên sao?"
Có lẽ vì bình thường tôi biểu hiện quá mờ nhạt, bọn họ tưởng tôi cũng sẽ nhẫn nhịn như Dư Thần.
Tôi nhìn thấy ánh mắt của vài nữ sinh bàn trên liếc về phía Tống Liên Y.
"Cô làm, đúng không?"
Tôi bước tới, dứt khoát thẳng thừng.
Cô ta cười cười: "Bạn Lâm, sao thế? Giữa bạn học với nhau đùa một chút thôi mà."
Những người khác nhao nhao hùa theo.
"Đúng vậy, thật nhỏ mọn."
"Chút chuyện nhỏ thế này mà đến mức phải mách giáo viên sao?"
Thế nào gọi là bắt nạt?
Một người bắt nạt một người gọi là bắt nạt, một trăm người bắt nạt một người cũng thế.
Vậy một vạn người thì sao?
Là chính nghĩa.
Mọi người đều sẵn sàng hùa theo mù quáng, dường như chuyện an toàn nhất trên đời là để bản thân biến mất giữa "số đông".
Bọn họ dường như cảm thấy mình chính là bên đại diện cho chính nghĩa, bất kể đúng sai.
Tống Liên Y đắc ý cười, khiêu khích nhướng mày với tôi, như muốn nói: "Nhìn xem, tất cả mọi người đều đứng về phía tôi."
Tôi nghiêng đầu, cũng cười.
Bàn tay hơi nghiêng, đem chất lỏng trong cốc dội thẳng xuống đầu cô ta.
Từ đầu đến chân cô ta toàn là thứ nước đen ngòm tỏa mùi hôi thối, trong đó còn có chất lỏng sền sệt dính trên tóc, muốn rớt mà không rớt.
Cảnh tượng này quá mức buồn nôn, những người xung quanh đều lặng lẽ lùi ra xa một chút.
Cô ta đờ đẫn tại chỗ, không dám tin hét lớn: "Lâm Nại! Cô điên rồi sao?"
"Sao thế? Chỉ đùa một chút thôi mà, sao cô lại nhỏ mọn như vậy?"
Chuông vào lớp reo.
Giáo viên bộ môn bước vào, thấy cảnh tượng này thì sững sờ: "Thế này là sao?"
"Thưa cô, em không biết đã đắc tội bạn Lâm Nại ở chỗ nào, bạn ấy lại đối xử với em như vậy, còn nói xấu cô..."
Tống Liên Y khóc đến lê hoa đái vũ.
Nếu bỏ qua khuôn mặt đen thui kia, quả thực khiến người ta thương xót.
Giáo viên đập giáo án xuống bục giảng, ra lệnh cho tôi xin lỗi cô ta.
"Thưa cô, là bạn ấy chủ động gây sự trước, nhổ nước bọt, đổ bụi phấn vào cốc nước của em."
Tôi nhàn nhạt trần thuật lại sự thật.
"Còn dám cãi lại, em sẽ không có lỗi sao? Một bàn tay vỗ không kêu..."
Chưa dứt lời.
Tôi tiện tay tát Tống Liên Y một cái, âm thanh lanh lảnh vang vọng cả phòng học.
"Thưa cô, cô xem, thế này không phải kêu rất to sao?"
Kết quả cuối cùng là bị phạt đứng bên ngoài một tiết.
Tôi thì sao cũng được.
Chỉ là Tống Liên Y mang một nửa khuôn mặt sưng vù như bánh bao, cả người bẩn thỉu, đứng ngoài hành lang có thể nói là thu hút đủ mọi ánh nhìn.
Cô ta tức đến mức cả người phát run, hận không thể nuốt chửng tôi, tiện thể còn cảnh cáo tôi, bảo tôi tránh xa Thư Bạch ra một chút.
Tôi không hiểu: "Anh ta chính là một kẻ điên, cô mới nên tránh xa anh ta ra."
Tống Liên Y vẻ mặt đầy căm phẫn chỉ trích tôi: "Thư Bạch ưu tú như vậy, cô hoàn toàn không hiểu anh ấy, sao có thể vu khống anh ấy như vậy!"
Lời thoại trung nhị biết bao, tôi cười.
Đúng lúc này, Thư Bạch thong thả từ hành lang đi tới.
"Anh Thư Bạch..."
Tống Liên Y muốn đưa tay ra chạm vào anh, lại bị anh né tránh không để lại dấu vết.
Anh dịu dàng hỏi: "Sao lại ra nông nỗi này?"
Thấy người trong lòng quan tâm mình, cô ta càng thêm tủi thân, thút thít nói: "Người ta cũng không biết đắc tội bạn Lâm Nại ở chỗ nào, bạn ấy lại đối xử với người ta như vậy, còn nói xấu anh sau lưng..."
Thư Bạch liếc nhìn bộ dạng thảm hại của cô ta, sau đó ngước mắt nhìn về phía tôi, trong đôi mắt đen láy lúc này ánh lên những ý cười li ti: "Lâm Nại, cậu..."
"Cút." Tôi không có tâm trạng đóng kịch cùng anh ta.
"Ồ."
Thư Bạch bất đắc dĩ mỉm cười, bộ dạng vô cùng tốt tính: "Cậu ấy tính tình tồi tệ như vậy, cô trêu chọc cậu ấy làm gì chứ?"
Nói xong liền quay người rời đi.
Tống Liên Y siết chặt nắm đấm, móng tay cắm vào lòng bàn tay cũng không phát giác.