Tôi bị Quý Hoài An làm cho cảm động.
Để báo đáp sự chỉ điểm của anh ấy, tôi phấn đấu tự cường, cả ngày trời đầu cũng không ngẩng lên khỏi đống tài liệu một cái.
Đợi đến lúc tôi cuối cùng cũng xem xong chữ cuối cùng.
Cả người như được khai sáng, trong nháy mắt tìm ra phương hướng.
Thực ra tài liệu bố tôi chuẩn bị cho tôi thật sự rất chi tiết.
Chỉ là quá lộn xộn, không biết bắt đầu từ đâu thì sẽ xem rất rối loạn.
Quý Hoài An thay tôi sắp xếp lại logic.
Xem xong theo thứ tự anh ấy chuẩn bị cho tôi, quả nhiên như anh ấy nói, tôi về cơ bản đã hiểu sơ bộ về sự vận hành của công ty.
Còn lại là vận dụng vào thực tiễn.
Cũng may bao nhiêu năm nay nhân tài cấp cao được công ty bồi dưỡng cũng không phải ăn không ngồi rồi.
Tôi vẫn có đủ thời gian để tiếp xúc và thích ứng với công việc của Lục thị.
Tôi đứng dậy vươn vai hoạt động gân cốt.
Đẩy cửa ra, Quý Hoài An đang lưng thẳng tắp ngồi trước máy tính gõ nhanh thoăn thoắt.
Nghe thấy tiếng động tôi mở cửa, anh ấy dừng tay gõ bàn phím.
Khoảnh khắc ánh mắt chuyển sang tôi, anh ấy lộ ra một nụ cười dịu dàng.
"Xem xong hết rồi?"
"Xem xong rồi xem xong rồi! Thầy Quý hôm nay vất vả rồi, PPT mai làm tiếp đi!"
Tôi xem xong tài liệu tâm trạng vui vẻ, ngay cả giọng điệu nói chuyện với Quý Hoài An cũng nhẹ nhõm hơn không ít.
Quý Hoài An khẽ cười cười.
Anh ấy bình thản nói: "PPT làm xong từ sớm rồi, tôi thay em tóm tắt lại quy hoạch phát triển của công ty trong nửa năm tới, em nhớ nghiên cứu một chút, điền bổ sung chi tiết xong thì mang cho tôi xem."
Tôi: "..."
Rốt cuộc anh ấy là ông chủ hay tôi là ông chủ?
Sao tôi cảm giác cái vai vế này có chút không đúng lắm nhỉ?
Tuy nhiên Quý Hoài An căn bản không cho tôi cơ hội từ chối.
Ngón tay thon dài rõ ràng của anh ấy lướt trên chuột một cái.
Tôi chỉ nghe thấy một tiếng "tinh toong", trong hòm thư của tôi đã có thêm một "đề thi" về quy hoạch phát triển công ty trong nửa năm tới.
Quý Hoài An tắt máy tính, thuận tay cầm lấy cuốn sổ tay bên cạnh đến trước mặt tôi.
Anh ấy nghiêm túc báo cáo với tôi: "Sắp xếp công việc ngày mai như sau."
"Buổi sáng có hai cuộc họp, lần lượt là với tổng giám đốc Tân của Bắc Hóa và tổng giám đốc Cố của cửa khẩu phía Tây, buổi trưa có bữa cơm với tổng giám đốc Triệu của Phi Trùng khoa kỹ, buổi chiều thì là cuộc họp định giá miếng đất đấu thầu chính phủ hai tuần sau trong nội bộ công ty..."
Giọng Quý Hoài An rất hay, lúc này không nhanh không chậm đọc lịch trình ngày mai.
Giọng nói từ tính mang theo một phong vị tao nhã thấm vào lòng người.
Nhưng tôi căn bản không có tâm trạng thưởng thức!
Nghe đi nghe đi!
Đây là khối lượng công việc con người nên có sao?!
Tôi mới nhậm chức ngày thứ hai!
Đâu ra nhiều công việc giao cho tôi làm thế chứ!
Tôi điên cuồng muốn kháng nghị.
Quý Hoài An đã bình thản gấp sổ tay lại.
"Còn về buổi tối, Lê thị bên kia muốn tổ chức một bữa tiệc tối, nghe nói là để chúc mừng con gái bọn họ về nước."
"Đến lúc đó tôi đi cùng em, em nhớ chuẩn bị một chút."
Lê thị?
Tôi ngẩn người, theo bản năng liền nghĩ đến đôi cẩu nam nữ kia.
Không biết Chu Húc và Lê Thư Thư có lẻn vào không nhỉ?
"Ồ được."
Tôi đang tính toán nếu gặp bọn họ thì làm sao để bọn họ cả người khó chịu.
Quý Hoài An đột nhiên mở miệng gọi tôi một tiếng.
"Tài liệu cần dùng cho công việc ngày mai tôi cũng đã gửi vào hòm thư của em rồi, em là lần đầu tiên, lần này tôi giúp em sắp xếp trọng điểm dự án xong xuôi rồi, em ghi nhớ hết là được."
"Nhớ dành thời gian nghiên cứu tư duy của người kinh doanh, công việc ngày kia em phải tự mình làm đấy nhé."
Nói xong, Quý Hoài An chớp chớp mắt với tôi, cười rồi đi lấy xe trước.
Tôi: "..."
Kệ mẹ Chu Húc Lê Thư Thư đi!
So với công việc thì bọn họ tính là cái rắm gì!
Cứu mạng!